Hôm nay,  

Mùa Thu Đưa Con Về Trường

18/11/202500:00:00(Xem: 871)
Mùa Thu
Mùa thu - Đưa con về trường (hình do TG cung cấp)
 
Tác giả Võ Phú tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Hoa Kỳ, 1994; tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Tác giả hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết về nước Mỹ năm 2019. Sau đây là một bài viết mới của tác giả. Với lời văn giàu tình cảm và chất thơ, Võ Phú ghi lại nét đẹp của mùa thu trên những cung đường đầy kỷ niệm khi đưa con trai trở về trường đại học.
 
***
 
Cuối tuần vừa rồi, gia đình tôi lại đưa cậu con trai trở về khuôn viên Đại học James Madison, sau gần một tuần nghỉ lễ mùa thu. Con đường I-64 hướng Tây vẫn đẹp như thuở nào. Những triền đồi nhuộm vàng, đỏ, cam… đủ mọi sắc lá của buổi đầu thu, rực rỡ và lãng đãng trong nắng dịu. Tôi vẫn yêu con đường này, như đã yêu từ lần đầu khi đi qua, cách đây đã hai mươi sáu năm.
 
Ký ức bỗng ùa về như gió thu chạm khẽ vai áo. Hồi đó, tôi chỉ là một cậu sinh viên năm thứ hai xa nhà. Cũng vào một kỳ nghỉ lễ, anh bạn Mai Thọ Triều rủ tôi về nhà anh ở Roanoke chơi. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến cung đường I-64W rồi I-81S, và cũng là lần đầu tiên tôi đến Roanoke. Từ dạo ấy, tôi yêu thành phố nhỏ nằm giữa lòng núi ấy, và đã từng viết về nó trong bài tùy bút "Roanoke, (Virginia) và Buổi Chiều Gió Lộng"
 
Yêu dấu của tôi. Dù ở đâu, dù bất cứ lúc nào, tôi vẫn nhớ. Câu nói ấy tôi mượn để diễn tả nỗi nhớ của mình. Vâng, tôi chỉ có thể nói rằng tôi nhớ, nhớ lắm, nhớ Roanoke và buổi chiều gió lộng.
 
Yêu dấu của tôi. Tôi nhớ lần đầu tiên đặt chân đến Roanoke, rất tình cờ, nhưng lại để lại một dấu ấn không thể nào quên. Ngày ấy, tôi gọi Roanoke là Phố Núi.  Và từ đó, trong lòng tôi, em mãi là “Phố Núi” thân thương ấy.
 
Tôi biết ngay từ lần đầu tiên ấy, tôi đã không thể nào quên được. Làm sao quên được em, Roanoke nhỉ? Có thể ai đó sẽ nói tôi lãng mạn, mộng mơ, nhưng đúng là tôi đã yêu em; yêu cái thị trấn nhỏ giữa lòng núi, yêu cái cách em dang tay đón một kẻ lãng tử xa nhà như tôi.
 
Roanoke có gì đâu… chỉ là núi, là lá, là những người con gái hiền hậu tôi từng gặp. Nhưng chính cái giản dị ấy lại khiến tôi nhớ mãi. Tôi vẫn nhớ Vân, Trang, Tina, Uyên, Liên Tâm… những bóng dáng đã làm nên một phần ký ức tôi.
 
Ngày tôi đến, cũng là một chiều thu. Lá vàng rơi trên những con dốc, gió núi thổi hiền hòa qua mái tóc. Tôi đến Roanoke cùng anh Triều… đó là lần đầu, đói bụng, lạc đường, nhưng lại được đón bằng một nồi bún nóng thơm phức. Cái no hôm ấy không chỉ là cho dạ dày, mà còn là cho cả tâm hồn.
 
Nếu ai hỏi tôi mùa thu ở đâu đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: ở Roanoke. Nơi có núi, có lá, có gió, và có những buổi chiều lộng gió thổi qua tim người lữ khách.
 
Tôi từng viết:
 
Phố Núi tôi yêu
Kỷ niệm thật nhiều
Nghìn năm còn đậm
Cuồng si trên vết rong rêu.
 
Phố Núi ngày xưa
Có em trong mưa
Đầu nghiêng tóc chảy
Ru tôi vào mộng giữa trưa.
 
và rồi lại thốt lên:
 
“Ôi Roanoke, đẹp quá đi thôi,
Lòng anh rung động nỗi bồi hồi.
Nét đẹp nên thơ, chân tình động,
Ôi thôi, Roanoke… anh yêu rồi!”
 
Hỡi Roanoke, buổi chiều gió lộng của tôi! Tôi yêu em, Phố Núi của tôi. Một ngọn gió hiền hòa đã thổi vào hồn, để lại trong tim tôi một vết khắc dịu dàng như lần đầu được ăn lại tô bún ngon sau những ngày đói. (Trích trong tập Vấn Vương, trang 119, xb-2004)
 
Giờ đây, hai mươi sáu năm sau, khi tôi lại đi trên con đường cũ. Lá vẫn vàng, rực rỡ. Mùa thu năm nay đẹp đến lạ.  Không mưa, không gió, chỉ có bầu trời xanh trong và rừng cây tràn ngập sắc màu.
 
Nhìn con trai ngồi yên ở ghế sau, ánh mắt nó dõi ra khung cửa kính, tôi bỗng thấy thấp thoáng hình ảnh của chính mình năm xưa. Cũng ánh mắt ấy, cũng con đường ấy, cũng buổi chiều thu vàng gió lộng. Chỉ khác là, bây giờ tôi ngồi bên tay lái, còn con chuẩn bị bước vào những năm tháng thanh xuân của chính đời mình.
 
Thời gian như một vòng tròn dịu dàng. Năm ấy, Roanoke dang tay đón một chàng trai trẻ với chiếc ba-lô cũ và giấc mơ xa. Năm nay, mùa thu lại tiễn bước con trai tôi vào hành trình riêng của con… cũng qua con đường lá vàng ấy, cũng với một bầu trời trong vắt niềm tin.
 
Tôi khẽ mỉm cười. Gió thu vẫn thổi. Vẫn là ngọn gió năm nào, chỉ có điều, giờ đây nó không chỉ thổi qua ký ức của tôi, mà còn đang khẽ chạm vào những ngày mai của con.
 
*
 
Chúng tôi đến ký túc xá Chesapeake khi trời đã ngã chiều. Sân trường vàng rực dưới nắng. Sinh viên tấp nập qua lại, ôm vali, sách vở, những bước chân rộn ràng như nhịp thời gian đang chuyển động. Con lặng lẽ mang đồ vào phòng. Tôi đi theo, nhìn quanh căn phòng nhỏ, bỗng thấy lòng mình se lại.
 
Tôi nhớ căn phòng trọ đầu tiên của mình. Nhỏ, đơn sơ, mùi sơn mới và tiếng gió lùa qua khe cửa. Nhưng trong cái không gian bé ấy, tôi đã học cách lớn lên. Học cách sống, cách yêu, cách chịu trách nhiệm với chính mình. Tôi mong con tôi cũng sẽ như thế. Rằng sau cánh cửa phòng nhỏ kia, là cả một thế giới đang chờ con khám phá.

Buổi chiều, sau khi sắp xếp xong đồ đạc, cả nhà rủ nhau đi dạo quanh khuôn viên trường. Những con đường ngập lá vàng, lối mòn dẫn ra công viên nhỏ cạnh ký túc xá. Tôi thấy những người bộ hành dắt chó đi dạo dưới rừng lá đỏ, ánh nắng xiên qua tán cây rực rỡ. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân như một bản nhạc quen mà tôi đã từng nghe suốt tuổi trẻ.
 
Tôi khẽ nói với con:
 
- Con biết không, hai mươi mấy năm trước, cha cũng từng đi qua con đường này.
 
Con quay sang, nhoẻn cười, đôi mắt ánh lên tia sáng ngạc nhiên. Tôi không nói thêm, chỉ nhìn quanh, để gió và lá nói thay mình. Thì ra, đâu đó giữa hơi gió thu lộng, giữa tiếng lá xào xạc trên triền dốc, có một sợi dây vô hình nối quá khứ và hiện tại. Nối người cha và người con, nối thanh xuân ngày cũ với những bình minh sắp tới.
 
Chiều xuống. Con ôm mẹ, rồi quay sang tôi.
 
- Ba về cẩn thận nhé, mai con còn lớp sớm.
 
Tôi gật đầu, vỗ nhẹ vai con.
 
- Hãy sống hết mình, con trai. Tuổi trẻ không quay lại đâu.
 
Con mỉm cười, rồi quay bước. Bóng con khuất dần giữa hàng cây, lẫn trong nắng vàng và tiếng gió. Tôi đứng nhìn theo, cảm giác trống trải len lỏi trong lòng. Một nỗi buồn đẹp, dịu dàng và ấm áp như hơi thở của mùa thu.
 
Trên đường về, chiếc xe lăn bánh qua những dốc đồi vàng. Ánh hoàng hôn nhuộm cả thung lũng thành màu mật ong.
 
Có những khoảnh khắc, tôi cảm giác mình đang sống trong hai dòng thời gian: một phần của hôm nay và một phần của hai mươi sáu năm trước. Tôi thấy chàng trai trẻ đang bước giữa rừng lá đỏ, tay đút túi áo, mắt nhìn xa xăm; và thấy chính mình hôm nay, người đàn ông trung niên lặng lẽ nhìn con đi qua tuổi trẻ.

Tôi tự hỏi, có lẽ một ngày nào đó, con tôi cũng sẽ đưa con của nó về lại nơi này. Cũng trên con đường I-64W mùa lá đổ, cũng ngước nhìn những ngọn đồi vàng rực mà mỉm cười nhớ lại. Khi ấy, có thể con sẽ không nhớ từng chi tiết nhỏ trong chuyến đi này, nhưng chắc chắn, trong lòng con vẫn còn vương một cảm giác ấm áp.  Cảm giác của một mùa thu đưa con về trường, nhưng thật ra là đưa ký ức của cha trở lại tuổi hai mươi.
 
Mùa thu có lẽ luôn là mùa của sự trở về, dù là về với trường xưa, với phố núi, hay chỉ là trở về trong tâm tưởng. Giữa sắc vàng chênh chao của núi đồi Virginia, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ tênh. Mọi âu lo của công việc, của đời sống, như tan ra theo từng cơn gió.
 
Tôi khẽ quay sang nhìn vợ, nở một nụ cười. Cả hai chúng tôi đều im lặng, nhưng dường như đều đang nghĩ cùng một điều: con đã lớn thật rồi.
 
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh qua những triền đồi. Lá vàng rơi lả tả trên kính, gió khẽ hát bên ngoài. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, nơi ánh hoàng hôn đang dần nhòa vào xa thẳm, và nhận ra, có những hành trình không chỉ để đưa ai đó đi, mà còn để đưa chính mình trở về.
 
Ngoài kia, gió thu vẫn hát. Bản tình ca năm ấy, vẫn còn vang vọng đến bây giờ.
 
Cung Đường Mùa Thu
 
Con đường năm cũ đi qua
Lá thu rực rỡ như là năm xưa
Trên đồi làn gió khẽ đưa
Vẫy tay chào đón ta vừa kịp mơ
 
Hai mươi sáu nẻo bến bờ
Ta nay cầm lái, con thơ ngắm nhìn
Ánh thu lấp lánh lung linh
Nửa là kỷ niệm nửa tình đã trao
 
Ngày xưa kỷ niệm ngọt ngào
Trên đồi ngọn núi Ngôi Sao gió lùa
Ta đến Roanoke giữa trưa
Bún riêu còn nóng vẫn chưa phai mờ…
 
Ấm lòng lữ khách bơ vơ
Phố kia dang rộng như chờ người quen
Gió thu theo bước êm đềm
Chạm lên ký ức gọi tên một thời
 
Giờ đây tóc đã dần vơi
Vẫn say sắc lá vẫn người ngẩn ngơ
Vẫn tình vẫn viết nên thơ
Dẫu bao năm tháng chưa mờ yêu thương
 
Đưa con đi đến học đường
Biết đâu con cũng vấn vương lối này?
Gió thu vẫn hát đâu đây
Bài tình cha viết của ngày mùa thu!
 
 
102825
Võ Phú
 
 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 446,641
Chiều thứ Năm, ngay sau bữa cơm sum họp nhân dịp Lễ Tạ Ơn cùng cậu con trai, vợ chồng tôi cùng cô con gái thu xếp hành lý chuẩn bị lên đường. Chúng tôi tạm biệt con trai trong sự lưu luyến quen thuộc của những gia đình có con lớn sống xa nhà; vừa tự hào vì con trưởng thành, lại vừa nghèn nghẹn vì những cuộc gặp gỡ luôn ngắn ngủi. Dịp này càng đặc biệt hơn khi chúng tôi phải chia tay sớm, bởi cậu bận học hành, không thể cùng chúng tôi tham dự chuyến du lịch kết hợp tham dự lễ trao giải Viết Về Nước Mỹ lần thứ 25, một sự kiện mà chúng tôi đã mong chờ và chuẩn bị từ lâu.
Hồi tháng Tám năm nay, khi Việt Báo mới thông báo những tác giả trúng giải VVNM (Viết Về Nước Mỹ) 2025, tôi liền gọi điện thoại khoe ông xã dù biết chàng đang làm việc. Chàng trả lời tỉnh bơ: - Cuộc thi này coi bộ …dễ quá hả em? Tôi chưng hửng: - Anh nói vậy nghĩa là sao? - Thì em dự thi ba mùa, 2021-2023, và năm nay 2025, cả ba mùa đều trúng giải, không dễ thì là gì? - Ủa? Ủa? Hello? Không biết chàng thờ ơ hay đang bận tiếp khách hàng đến tiệm mua thuốc mà chẳng thấy trả lời! Chẳng lẽ nào chàng chỉ nói đùa, và có ý vừa khen vừa … mỉa mai tôi?
Hôm qua tôi đi tham dự lễ trao giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ (VVNM) lần thứ 25. Vậy là đã tám năm từ khi tôi tham dự lễ trao giải VVNM lần trước và hai mươi ba năm từ lần đầu. Có nhiều thứ đã thay đổi và cũng còn nhiều cái vẫn còn nguyên như hai lần trước. Khách mời danh dự năm 2002 có nhạc sĩ Phạm Duy, tài tử Kiều Chinh, nhà thơ Du Tử Lê, nhà báo Đỗ Ngọc Yến của báo Người Việt. Trong những người này chỉ còn tài tử Kiều Chinh có mặt ngày hôm qua. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó cũng là năm bà Trùng Quang được vinh danh là tác giả cao tuổi nhất (92). Năm đó có lẽ tôi là một trong hai tác giả trẻ tuổi nhất (29), người kia là Orchid Lâm Quỳnh (?). Hôm qua, tại lễ trao giải VVNM, tôi vẫn còn là một trong ba tác giả lãnh thưởng trẻ nhất. Vừa đậu xe xong, bước ra là thấy tác giả trẻ tuổi nhất, Võ Phú, đang đi bên cạnh. Võ Phú tuy là tác giả trẻ tuổi nhất ngày hôm qua nhưng lại là một trong những tác giả nhiều “tuổi VVNM” nhất vì đã tham gia từ năm 2004...
Cộng đồng người Việt khắp nơi đang đánh dấu năm thứ năm mươi sinh sống ở hải ngoại. Nửa thế kỷ – một chặng đường đủ dài để lớp người lưu vong trưởng thành, đủ lâu để một nền văn hoá vừa tiếp thu cái mới mà vẫn giữ vững căn cước cội nguồn. Chính từ sự giao hòa giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống Việt và văn hóa nơi xứ người, giữa gian truân và thành tựu, giải thưởng Viết Về Nước Mỹ ra đời như một nhịp cầu kết nối các thế hệ, một hành trình nhân văn bảo tồn tiếng Việt, lưu giữ ký ức, chia sẻ kinh nghiệm hội nhập và hướng đến tương lai vững vàng của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ sau 50 năm. Thành lập một phần tư thế kỷ trước, đúng ngày 30 tháng 4 năm 2000 – kỷ niệm 25 năm người Việt miền Nam phải bỏ xứ ra đi – giải thưởng Viết Về Nước Mỹ nhanh chóng trở thành diễn đàn gửi gắm tâm tư, tình cảm và kinh nghiệm hội nhập thực tế, qua hàng chục ngàn câu chuyện, hàng ngàn cuộc đời.
Không phải ngẫu nhiên mà Viết Về Nước Mỹ được nhà thơ Nguyên Sa gọi là “Lịch Sử Ngàn Người Viết.” Mà nếu tính cho đến ngày hôm nay, con số “ngàn” ấy chắc đã lên tới chục ngàn, trăm ngàn. Viết Về Nước Mỹ năm nay là năm thứ 25.
Em sinh ra không bình thường như những đứa trẻ khác. Sáu tháng tuổi, em bắt đầu có những hiện tượng lạ. Mẹ đưa em đi khám, và phát hiện em bị chứng Progeria - một căn bệnh hiếm gặp mà khoa học chưa thể chữa trị được. Em không bụ bẫm, không lớn lên theo vòng tay chờ đợi của cha mẹ, mà già nhanh từng ngày cùng những giọt nước mắt đau khổ của mẹ. Em lớn lên trong ánh mắt ướt nhòa ấy. Mỗi nếp nhăn xuất hiện sớm trên gương mặt non nớt của em lại hằn thêm một vết thương trong tim mẹ. Có những đêm, em tỉnh giấc, thấy mẹ ngồi lặng bên giường, bàn tay run run khẽ vuốt mái tóc đã mỏng và thưa của em, như sợ rằng chỉ cần một cái chạm mạnh thôi, những sợi tóc cuối cùng cũng sẽ rụng hết. Đêm nối ngày, mẹ hao gầy theo từng nhịp thở yếu ớt của em, nhưng ánh mắt mẹ chưa bao giờ rời đi, như muốn khắc vào hồn em một điều: “Con không đơn độc.”
Tôi quẹo xe vào tận cùng góc phải khu Almaden Safeway Center San Jose, CA, tìm được một chỗ đậu, và mở cửa bước ra ngoài. Ngọn gió cuối thu dịu dàng thổi qua những hàng cây trụi lá, mang theo chút hơi lạnh đầu đông, len vào từng góc khu shopping lớn của miền Bắc California. Bãi đậu xe của siêu thị Safeway chiều nay đông kín vì gần ngày Lễ Tạ Ơn, một trong những ngày lễ lớn của Hoa Kỳ. Dù chỉ mới đến Mỹ hơn ba năm, tôi cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm về việc kiếm chỗ đậu xe ở cái shopping mall này khi đi mua sắm. Chọn đi xa một chút nơi cuối bãi thì dễ có chỗ trống và khỏi sợ ai đụng quẹt mình. Thấy trời còn chút nắng chiều, tôi bước trở lại xe lấy cái mũ rộng vành chụp lên đầu và đeo vào cặp kính râm. Đi ngang qua chỗ cái thùng rác dưới gốc một cây xanh, tôi xém vấp vào một người quần áo nhem nhuốc đầu trùm mũ áo lạnh sùm sụp với cái bao nylon lớn đen thùi lùi đựng đầy chai lon nhôm nhựa nằm cạnh bên...
Thật khó ngờ rằng, bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi vẫn còn dịp lo liệu cho tuổi già của bố mẹ. Chính trong những ngày ấy, tôi bắt đầu nghĩ về tuổi già, không của ai khác mà của chính mình. Khi va chạm với thực tế, tôi thấy hình bóng tương lai của mình trong từng chi tiết nhỏ: nào khó khăn lúc bước vào trong xe, nào không thể tự mặc cho mình manh quần tấm áo. Tôi là con cả trong một gia tộc đông anh em. Dù đã sống trên đất Mỹ lâu hơn khoảng gần ba mươi năm so với thời gian tôi từng sinh sống ở quê nhà, tôi vẫn giữ lối nghĩ của người Việt: phận làm con là phải chăm sóc cha mẹ lúc xế chiều, như một phần máu thịt, chẳng cần ai nhắc. Có lúc đứng một mình, tôi tự hỏi rằng đã sẵn sàng cho vai trò đó đến đâu, và câu trả lời luôn dẫn tôi về với trách nhiệm không thể thoái thác. Dẫu tôi có đến bảy đứa em và mấy chục đứa cháu, tôi vẫn coi phần chính của bổn phận ấy thuộc về mình.
Căng Thẳng! Hôm nay thiệt tình căng thẳng quá! Trường lớp đã tan. Một trăm mười một ông thầy Papua New Guinea (PNG) đã lục tục kéo nhau về nhà, nghỉ lễ gần ba tuần rồi. Nhưng văn phòng ông giáo vẫn mở cửa từ sáng sớm đến đêm khuya, bởi chấm điểm thi, cộng điểm các lớp, lên bảng điểm để gửi về các đấng bậc của mười một địa phận trên toàn quốc. Trong khi thiên hạ tà tà đi chơi khắp nơi, ăn khoai lang heo nướng, uống bia SP địa phương, bụng ai nấy tròn vo, thì đèn trong phòng ông giáo vẫn sáng. Ông vẫn ăn khoai, vẫn khù khụ ho lao, vẫn cặm cụi bút đỏ chấm chấm gạch gạch bài luận, vẫn cộng điểm, vẫn bạc mái tóc, vẫn mình hạc xương mai. Trời PNG cuối năm lại mưa bão liên miên. Mưa biến con đường chạy bộ thành bùn lầy, thế là mặt mũi ông giáo chương to như con bò chết sình hơn ba ngày nằm bên vệ đường. Căng thẳng đủ điều, nhưng ông giáo vẫn không quên lễ Tạ Ơn, Thanksgiving 2025.
Tôi đến với “Viết Về Nước Mỹ “muộn màng, khi tóc đã điểm bạc, khi đã đi quá nửa đời người và khi trái tim tưởng chừng như đã chai mòn trong cuộc sống bận rộn, bôn ba nơi xứ người. Thế mà chính nơi đất khách này, giữa những mùa thu lá rụng của Silicon Valley, tôi lại tìm thấy một lối đi mới - con đường của chữ nghĩa, của ký ức, của hoài niệm và của những điều không thể nào quên.
Nhạc sĩ Cung Tiến