Hôm nay,  

Thế Sự Xoay Vòng

29/01/202600:00:00(Xem: 744)
TG Lại Thị Mơ nhận giải Danh Dự VVNM 2025 từ Giám khảo Trịnh Y Thư
TG Lại Thị Mơ nhận giải Danh Dự VVNM 2025 từ Giám khảo Trịnh Y Thư

 

Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải Đặc Biệt năm thứ mười tám, giải Danh Dự năm 2023 và năm 2025. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Bài viết kỳ này ghi vài nhận xét dí dỏm của tác giả về sự thay đổi về ngôn ngữ và văn hóa Việt theo thế sự xoay vòng từ trong nước đển hải ngoại.
 
 
***
 
 
Bà Tâm mới được qua Mỹ, sau 20 năm bị kẹt trong nước. Khi mới qua, các em bà nhắc nhở nói năng cẩn thận “giữ mồm giữ miệng”, kẻo mang tiếng kỳ thị. Lúc đi làm giấy tờ, bà thấy ở các văn phòng đều dán nhiều tờ khuyến cáo: Cấm phân biệt (kỳ thị): màu da, ngôn ngữ, giới tính, sắc tộc …
 
Bà nghe dặn dò, ở Mỹ có 2 tội dễ vô tình mắc phải, đó là: Kỳ thị và sách nhiễu tình dục(sntd). Vì chỉ lúi húi trong nhà, chưa cần ra ngoài, nên bà Tâm cũng không để ý lắm chuyện kỳ cục này.
 
Sau bà, tới lượt cậu em út cũng được qua Mỹ theo diện ODP ( bảo lãnh người thân). Truyền thống gia đình, anh em đùm bọc nhau lúc khó khăn, nên cả nhà cậu (vợ Bắc 2 nút và hai con), cũng ở chung trong nhà với chị.
 
Bắt đầu từ hôm đó, mọi chuyện rắc rối lủng củng, cũng do cách nói năng của cô em dâu. Hai thằng cháu ngoại hôm nay xe bus đưa về trễ, chúng nói vì có accident (đụng xe), nên kẹt đường. Đơn giản chỉ có thế, nhưng cô em dâu đi đón hai thằng con cũng vừa về. Bước vào nhà, cô ca cẩm:
 
- Gớm hôm nay có “sự cố” giao thông, đường bị “ùn tắc”, chờ cơ quan chức năng tới “xử lý”, đợi “vãi” cả hơi.
 
Rồi cô hò hét:
 
- Các con “khẩn trương” đi tắm, kiểm tra bài vở, ngày mai có “phụ đạo“.
 
Khi cô em dâu không có mặt ở nhà, bà Tâm than thở với ông Tâm: 
 
- Sao họ (người Bắc 75, gọi là Bắc 2 nút), thích dùng những chữ “đao to búa lớn” (thậm xưng). Nhanh thì nói nhanh, “khẩn trương” với khẩn cấp. Học thêm thì nói học thêm, “phụ đạo” nghe càng khó hiểu.
 
Bà Tâm nói phụ đạo để chỉ việc kèm thêm cho học sinh yếu các môn học, là không đúng. Chữ ĐẠO theo Hán Việt là “đường “, nói về những điều cho người ta noi theo: Đạo làm người dân đối với đất nước, đạo làm con đối với cha mẹ. Còn những chuyện trái với luân thường đạo lý, là những phường “trộm cắp”, đầu đường xó chợ (nói đơn giản), hay quân “trộm đạo” (nói văn hoa).
 
Bà Tâm cũng nhắc em dâu, bỏ thói quen đánh đít (phát vào mông) hai thằng con. Coi chừng bị gán tội “bạo hành, sách nhiễu tình dục”. Vì trong hãng ông Tâm làm, có cậu Việt Nam (VN) mới qua, khi nói chuyện với bạn Mỹ làm chung, mỗi khi thích chí cười đùa, cậu ấy cứ vỗ đồm độp mông anh chàng Mỹ. Người ta bỏ qua cho một lần, hai lần… cậu VN không để ý, vẫn giữ thói quen vỗ mông. Bực mình anh Mỹ than phiền với manager (Mỹ), thế là anh VN bị đuổi, vì tội “sách nhiễu tình dục”. Bài học nhớ đời.
 
Ở Mỹ, không phải cha mẹ là không bị tội sách nhiễu tình dục đâu nhé. Con rể bà Tâm vẫn tắm cho con gái lúc còn nhỏ, nhưng khi con cỡ 3 tuổi (bắt đầu biết) là không dám, chỉ có mẹ mới được tắm cho con gái, dù chỉ là con nhỏ. Quí vị không thể ngờ khi đi học, trẻ con thật thà ngây thơ trả lời rất hồn nhiên. Khổ thân tôi, khi mới qua, thằng lớn 6 tuổi học lớp một. Sợ con đói, tôi bắt ăn sáng. Khốn nỗi nó có tật “nhai hoài không nuốt”, cứ ngậm trong miệng. Bố sốt ruột trễ giờ, mẹ càu nhàu (cũng có quát to): “Nuốt đi”.
 
Thằng bé ấm ức, bước vào lớp mắt vẫn còn ngấn lệ. Cô giáo hỏi, nó oà khóc: Mẹ mắng. Trời đất quỷ thần ơi! Chưa đầy 30 phút sau, đang lúi húi dọn dẹp thì chuông điện thoại reng. Tôi liều bốc lên xưng:
 
- Vâng, tôi là mẹ của cháu.
 
Đầu giây đằng kia, họ xin nói chuyện với người lớn khác trong nhà. Họ hỏi một tràng: nào bà LTM là mẹ đẻ hay mẹ ghẻ, mẹ kế (stepmother) cháu MN… Em bà Tâm phải từ tốn giải thích đó là mẹ ruột, rất yêu thương (không ngược đãi), vì cháu ăn sáng chậm, sợ trễ giờ, mẹ cháu lo lắng có hơi to tiếng…
 
Thiệt tình, với kinh nghiệm qua trước, bà Tâm nhắc em dâu. Cô ấy nào có nghe, cứ bướng bỉnh cãi:
 
- Đét đít đỏ mông, đâu ai thấy. Chỉ “xâm phạm” phần mềm, đâu có tát tai mà sợ “chấn thương sọ não”, không sao hết.
 
Bà Tâm chịu thua:

- Ừ, tới lúc “có sao”, chính phủ bắt con giao cho người khác nuôi (foster parents), lúc đó mới “sáng mắt” ra.
 
Nói gì nói, cô em dâu vẫn không tin. Lẩm bẩm: Xứ gì kỳ cục vậy? Được thể, các em qua trước, đua nhau kể chuyện (có thật), để “hù” em dâu.
 
Gần nhà có ông cụ VN giữ cháu nội 3 tuổi, cháu có thằng bạn Mỹ hàng xóm qua chơi. Khi tắm cho cháu, nó đòi ông phải mở nước đầy bồn cho chơi, trong bồn thả đầy đồ chơi bằng cao su. Thằng bạn hàng xóm cũng đòi vô chơi chung. Ông nội khi tắm cho cháu (cả thằng nhóc hàng xóm), kỳ cọ “chim” hai thằng bé, làm cho tụi nó nhột, cười nắc nẻ. Chúng lại thích, mới “khổ”!
 
Ai dè “Oan ơi! Ông Địa”. Thằng hàng xóm về thỏ thẻ với mẹ. Một bữa kia City Hall (bộ phận chăm sóc gia đình) gởi thơ tên ông nội bắt ra hầu tòa. Cả nhà hỡi ôi! Họ gán tội gì nặng lắm, ông nghe lùng bùng chẳng hiểu. Cũng may con trai ông phải giải thích ngọn ngành, ông nội được tha, chỉ bị “cảnh cáo” (warning) bỏ thói quen (không thích hợp ở xứ Mỹ).
 
Ra khỏi toà, ông nội chắp tay lên trời, vái: “Nam mô, America!” Ông sợ nước Mỹ quá chừng chừng.
 
Ngày xưa bà Tâm là cô giáo thời Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), tiếng nói và chữ viết rất đơn giản dễ hiểu. Sau ngày 30/4/75 chuyển qua chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN), chỗ nào cũng gào lên “thoát Trung”, không lệ thuộc vào Tàu (Trung Quốc). Nói một đàng, làm một nẻo. Trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Chữ viết dùng rất nhiều chữ Hán Việt. Trong khi truyền thanh truyền hình, báo chí ngập tràn chữ Hán Việt, thì ngoài đường người dân lại “đẻ” ra những chữ “quái đản” như  “Chém gió” là nói phét, “đi bão” là rủ nhau hoan nghênh thắng cuộc thi… Những chữ “mới” sau này xuất hiện (mọc) nhanh như cỏ dại, mọc nhiều không đếm xuể. Bây giờ từ con nít mới tập nói cho tới cụ già lụm cụm đều dùng nhuyễn nhừ, bởi vì nói bình thường theo kiểu cũ thì mọi người không hiểu.
 
Về Sài Gòn sau nửa thế kỷ đổi cờ, bà Tâm rất ngạc nhiên khi nghe con nít hàng xóm nói với mẹ: “Má đừng có “thái độ” với tui.” Hay là “Việt Kiều mà sao “phèn” vậy?” Mãi bà Tâm mới biết, các bạn (hơn 70 tuổi) chê bà “quê mùa” (chân chưa rửa hết phèn).
 
Ghé thăm bạn cũ, thấy vắng mặt một người, bạn bà nói tỉnh bơ: “đi buôn dưa lê”. Thật tình, bà Tâm tưởng bà bạn bận buôn bán ngoài chợ, ai dè họ cười ngặt nghẽo. Buôn dưa lê, là la cà hàng xóm nói chuyện. À thì ra, họ dùng chữ “lê” để thay cho chữ “lê la” hàng xóm, không phải là “quả lê”.
 
Bà Tâm cũng đùa: Vậy mà về VN, tôi cứ tưởng về xứ lạ. Mọi thứ đều lạ, từ ngôn ngữ tới phong tục tập quán. Tôi nghe mà cứ phải nhờ thông dịch viên (interpreter). Vẫn cùng là các mẫu tự Quốc Ngữ ngày xưa dạy học sinh, nhưng bây giờ dùng theo cách khác. Không phân biệt người “cao” (tiến sĩ), kẻ “thấp” (dân đen). Không phân biệt chữ dùng trong trường học, sách vở, hay ngoài đường phố. Chữ viết và cách nói hoàn toàn khác nhau. Một bà Tiến Sĩ ngôn ngữ, mà nhắn mọi người đừng “ném đá”, tức là đừng công kích những gì bà nói.
 
Bà Tâm thở dài, tiếc nuối những gì bà đã được học thời VNCH. Mọi thứ sụp đổ như tuột dốc không phanh. Bản nhạc nào đó bỗng hiện ra trong tâm tưởng: Biết nói gì hơn khi hai đường đời ngăn đôi mình rồi. Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?
 
 
Lại Thị Mơ.
 
 
 
 
 
 
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 28,843
Trong đời người có những điều ai cũng biết sẽ đến nhưng thường né tránh, không muốn nhắc tới. Một trong số đó là cái chết. Nhiều người kiêng cử vì sợ xui hoặc đơn giản vì chưa sẵn sàng đối diện; nhưng chính sự né tránh ấy lại khiến người thân lúng túng nhất khi điều không thể tránh xảy ra. Bởi vậy tôi muốn chia sẻ đôi điều từng trải, như một lời nhắn gửi đến những ai có duyên đọc được, để giờ phút tiễn đưa chính mình, khi đến, có thể diễn ra nhẹ nhàng và ấm áp. Mỗi khi nghĩ đến giây phút ấy, lòng tôi thường chùng xuống; không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì nghĩ đến những người ở lại, phải bối rối giữa nỗi đau mất mát. Những gì tôi viết ra đây không phải để bi quan, mà để người ở lại có thêm phương hướng, để mọi chuyện được sắp xếp rõ ràng và lòng bớt vương nhiều bi lụy.
Mùa đông năm nay không còn thấy Dick xuất hiện sau những trận bão tuyết khiến tôi không khỏi băn khoăn. Trước đây, hễ bão vừa tan là thế nào ông ấy cũng đẩy ngay chiếc xe thổi tuyết (snow blower) ra khỏi nhà. Với dáng dấp vững chắc, tiếng nói sang sảng, ông chỉ huy đám con cháu dọn dẹp lần lượt bãi đậu xe, lối ra vào, rồi đến con đường đi bộ trước nhà. Rảnh tay, cả nhà còn sang phụ những người hàng xóm già yếu neo đơn. Có Dick và gia đình ông, xóm nhỏ quanh nhà tôi trở nên sống động, ấm áp hơn giữa cái thời tiết lạnh cóng mùa đông. Vậy mà không hiểu sao, mấy trận bão tuyết gần đây trôi qua lại thiếu vắng hẳn hình ảnh quen thuộc của Dick? Ban đầu, tôi nghĩ Dick đi đâu vắng nhà một thời gian. Mãi đến hôm nay khi trò chuyện với Bob - người cùng xóm trạc tuổi Dick - tôi mới hay tin ông vừa trải qua một cơn đột quỵ và hiện sức khỏe rất yếu. Nghe mà bàng hoàng. Mới tháng trước, chúng tôi còn gặp nhau ngoài phố; Dick vẫn ôm nhẹ tôi, vỗ vai thân tình như mọi khi.
Là con của một sĩ quan tù cải tạo, tác giả Lê Xuân Mỹ đã góp vào giải Viết Về Nước Mỹ nhiều bài viết chân thực và xúc động từ năm 2019. Ông đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019, giải Vinh Danh Tác Phẩm 2021 và giải Vinh danh Tác Giả-Tác Phẩm năm 2023. Sau đây là bài đầu tiên trong loạt bài bút ký với chủ đề “Những Ngày Nước Mỹ Chở Tôi Đi”. Như lời tác giả- “Những bài này tôi viết không phải để kể về những chuyến du lịch. Tôi chỉ muốn ghi lại những rung động rất người - theo cái cách mà mỗi vùng đất chạm vào trái tim mình; khi một thành phố lạ bỗng trở thành thân quen; và theo cách riêng của nó, nước Mỹ dạy tôi nhìn đời ấm áp, nhẹ nhàng, bao dung hơn.”
Làm ở hãng Amazon khác hẳn các hãng khác. Nghe nói ai cũng thấy lạ nhưng đó là sự thật. Trước đây tôi đã từng làm ở hãng phụ tùng máy bay một thời gian ngắn rồi nghỉ. Làm thử chỗ này chỗ nọ cũng không xong cuối cùng thì lăn lộn trong các tiệm Nails cho đến tháng 3/2020. Biến cố lớn xảy ra trên thế giới, Mỹ cũng không miễn trừ Covid 19 lan tràn, nhiều công ty, cơ sở làm ăn, mua bán phải đóng cửa kể cả ngành nails. Tiệm nails tôi làm cũng không tránh được thực trạng này, buộc phải đóng cửa vì an toàn cho sức khỏe mọi người. Sau khi hưởng tiền trợ cấp thất nghiệp được ba tháng, tôi tình cờ dạo Facebook thấy công ty Amazon tuyển nhân viên kho hàng (warehouse) vì khi Amazon đóng cửa trong lúc cao điểm cơn dịch nhiều người đã nghỉ việc ở nhà sống bằng tiền trợ cấp, chờ qua dịch sẽ đi làm lại. Xã hội lúc bấy giờ trong tình trạng không làm nhưng ăn thì vẫn ăn, mặc thì vẫn mặc, mà đi chợ thì không dám vì sợ lây nhiễm.
Trong bối cảnh nền chính trị phân cực của nước Mỹ, nếu có một nơi mà ở đó người Mỹ tạm gạt qua những sự khác biệt, tạm quên đi sự chia rẽ trầm trọng sâu sắc giữa các đảng phái chính trị để đoàn kết lại thành một khối, ắt hẳn nơi đó là Nhà Bảo Tàng Huân Chương Danh Dự (HCDD) Quốc Gia ở thành phố Arlington, bang Texas. (The National Medal Of Honor Museum). Có một câu nói đùa của người Mỹ rằng Huy Chương Danh Dự là huy chương không ai muốn nhận vì huy chương này đại diện cho ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời của người được trao tặng. Trong tổng số 40 triệu người Mỹ phục vụ trong quân đội, chưa đầy 40 ngàn người được trao tặng Huân Chương Danh Dự, chính xác hơn là có 3,528 người Mỹ được trao tặng Huy Chương Danh Dự. Trong số 3,528 vị anh hùng này, chỉ còn 61 người còn sống đến ngày nay.
Nó tên Sam chứ không phải Sâm - viết đầy đủ là Samuel - phát âm ngắn gọn theo tiếng mẹ đẻ của nó là “xem” - “thằng Xem”. Nhưng khi ông Tư “lượm” nó về nuôi, ông gọi nó là “thằng Sâm”. Chuyện đời thằng Sâm tưởng chỉ xảy ra ở những xứ nghèo khó ở châu Phi, hay trong những nước có chiến tranh loạn lạc. Nhưng nó lại diễn ra trên một đất nước được coi văn minh, thịnh vượng nhất toàn cầu. Thế mới lạ! Tôi được nghe kể lại những ngày thơ ấu của thằng Sâm từ ông Tư hay vài người trong khu phố và đôi khi chính tôi chứng kiến khiến tôi xúc động… Tôi muốn viết lại thành một truyện ngắn. Nhưng khi viết được một đoạn thì mắt tôi nhòa lệ, tôi không tìm ra những chữ diễn tả được hết tiếng lòng đang rung động. Thế là, tôi rưng rưng muốn khóc - không viết được nữa.
Huỳnh Thanh Tú là giáo viên tiểu học trước khi cùng gia đình định cư Mỹ năm 2001 tại Hoa Kỳ. Bà từng làm việc cho học khu tại Houston, Texas trước khi về hưu và dành toàn bộ thời gian làm vườn, chăm sóc các cháu, du lịch và tham gia các chuyến tham quan của cộng đồng người hưu trí tại địa phương. Tác giả vừa đoạt giải Đặc Biệt VVNM 2025. Bài viết kỳ này ghi lại nhiều cảm xúc và suy nghĩ chân tình của cô về cuộc thi viết văn “Viết Về Nước Mỹ.”
Tác giả Nguyễn Mộng Giang sinh trưởng tại Việt Nam, nay định cư ở Hoa Kỳ. Bà lần đầu tham gia chương trình VVNM với bài “Đời bỗng quạnh hiu”. Tác giả cho biết sở thích của bà là làm thơ, viết văn, phổ nhạc. Bà đã có được vài tuyển tập truyện ngắn. Nguyễn Mộng Giang vừa nhận giải Đặc Biệt VVNM 2025 với bài viết “Bóng Ma Trong Sòng Bài”. Bài viết kỳ này cũng là một câu chuyện thấp thoáng bóng dáng tâm linh huyền bí.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên giữa đêm, xé ngang màn tối bằng một âm thanh quen thuộc. Không dồn dập. Không hốt hoảng. Chỉ đều đặn, chính xác - như cách thành phố vẫn tự nhắc mình rằng có những sinh mạng cần được đưa đi, bất kể ngày hay đêm. Anh ngồi ghế phụ, lưng tựa vào thành xe, mắt nhìn thẳng con đường phía trước. Đêm ở Mỹ rộng và lạnh. Những ngọn đèn đường nối tiếp nhau thành vệt sáng dài, trôi nhanh qua cửa kính rồi tan biến, như những suy nghĩ không cần giữ lại.
Hai ngày nay, thành phố FairFax vùng Hoa Thịnh Đốn tuyết rơi dày đặc, phủ trắng xóa từ mái nhà đến cây cối lẫn vỉa hè. Từng cơn gió buốt, cuốn theo những bông tuyết nhỏ li ti quất vào mặt rát lạnh những ai “gan dạ” dám bước ra khỏi nhà. Hơi thở của con người sẽ bốc khói trong không gian xám chì, bàn tay vừa đưa ra đã tê cứng, chóp mũi cũng đỏ ửng vì lạnh. Đường phố im lìm, xe cộ chạy thật chậm, bánh xe nghiến lên lớp tuyết phát ra âm thanh rào rào khô khốc. Giữa cái rét cắt da ấy, cả thành phố như co mình lại, lặng lẽ chịu đựng mùa đông khắc nghiệt. Bởi vì “Nắng mưa là việc của trời” con người dù văn minh cỡ nào cũng làm sao tránh khỏi. Lạnh quá không ngủ nán được, tôi dậy ra phòng khách pha ly cà phê bưng đến ngồi bên lò sưởi. Hớp vài ngụm cà phê nóng cho ấm lòng, tôi nhìn từng cụm bông tuyết rơi rơi lung linh qua cửa sổ. Trong cái không gian mờ mịt ấy, đột nhiên tôi nhớ lại thời kỳ mới đặt chân đến Mỹ...
Nhạc sĩ Cung Tiến