Hôm nay,  

Tình Người Dưới Mái Nhà Thờ – Câu Chuyện Của Joe Và Chúng Ta

27/02/202600:00:00(Xem: 1299)

bo-sach-vvnm
Bộ sách Viết Về Nước Mỹ

Tác giả đã tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên. Là con một gia đình H.O., đến Mỹ năm 1995, khi đã 27 tuổi. Nguyễn Khánh Vũ hiện là kỹ sư điện toán cho một công ty tại Arizona và đã góp nhiều bài viết xúc động. Lần này bài viết là lời kể về câu chuyện của Joe, một người cựu chiến binh sống cuộc đời vô gia cư với nhiều tâm sự đáng thương. Và như tác giả nói – Đây là một câu chuyện của nước Mỹ. Một câu chuyện của tình thương. Một câu chuyện của niềm hy vọng.
 
***
 
“Cuối tuần này, cháu có bận chuyện gì không?”, ông cụ bảo trợ cho gia đình tôi đến California khi gia đình tôi rời khỏi Việt Nam sang tị nạn tại Hoa Kỳ nhờ vào chương trình HO, vỗ vai hỏi khi ông thấy tôi đang ngồi ôn mấy bài học Anh ngữ mấy lớp ESL. Nếu không có ông, có lẽ gia đình tôi đã đến sinh sống ở tận tiểu bang Minnesota lạnh giá.
 
Việc tham gia công tác thiện nguyện đầu tiên tại Hoa Kỳ của tôi đã bắt đầu đơn giản như thế. Và rồi, đến hẹn lại lên, vào mỗi sáng thứ Ba hàng tuần, tôi lại theo chân ông, ngồi bên cạnh ông trên một chiếc xe bán tải, mà ở phía sau chất đầy đổ ăn, thức uống, quần áo, vật dụng sinh hoạt như túi ngủ, giấy vệ sinh, … đến một nhà thờ nhỏ chỉ cách nhà ông chỉ độ 2, 3 phút lái xe. Ngôi nhà thờ khang trang này nằm trên một con đường rợp bóng cây. Nhà thờ không lớn, không cổ kính, nhưng luôn tràn đầy hơi ấm của tình người - một nơi mà những người kém may mắn, những người vô gia cư, những cựu chiến binh lạc lõng giữa xã hội rộng lớn này có thể tìm thấy một bữa ăn, một nụ cười và đôi khi, là một tia hy vọng để bước tiếp.
 
Trong suốt nhiều năm tham gia các công tác thiện nguyện, tôi đã có cơ hội gặp vô số mảnh đời khác nhau, nhưng không ai đã để lại trong tâm trí tôi một dấu ấn sâu sắc như Joe.

Joe – người đàn ông với đầy hình xăm, cộc cằn, mang một trái tim bị tổn thương
 
Lần đầu gặp Joe, tôi nhớ rõ cảm giác e ngại của mình. Anh có dáng người cao lớn, mái tóc bạc lơ thơ, có lẽ mới ngoài năm mươi, đôi mắt sâu ẩn dưới hàng chân mày rậm. Trên cánh tay anh là những hình xăm chằng chịt gợi lên một cuộc đời từng trải, dữ dội.
 
“How may I help you, sir?” (Thưa ông, tôi có thể giúp ông điều gì?) - Tôi lí nhí hỏi Joe, trong lần tiếp xúc đầu tiên, khi đến lượt anh nhận thức ăn, với cái thứ tiếng Anh còn lóng ngóng xen lẫn chút e dè.
 
“You are new. I see” (Tôi biết anh là người mới) - Joe trả lời cộc lốc, nhìn tôi với đôi mắt đỏ lừ, có lẽ do nghiện rượu, trong lúc tay lóng ngóng, run run vuốt nhẹ trên mái tóc gợn sóng, đã nhiều ngày không tắm gội.
 
Với cách trò chuyện thiếu thiện cảm, kèm theo giọng nói bất cần, đôi lúc như gầm gừ, Joe luôn khiến những người tiếp xúc với anh đều có chút lo sợ hay không thoải mái. Mấy anh chị trong nhóm thiện nguyện, sau này cho tôi biết, ai cũng cố gắng tránh tiếp xúc với Joe.
 
“How may I help you, sir?”, tôi lập đi lập lại cùng một câu hỏi mỗi dịp gặp Joe, kèm theo một nụ cười gượng gạo với hy vọng không làm anh khó chịu. Những lần sau này, Joe chẳng thèm trả lời tôi, cũng chẳng nhìn tôi, chỉ lặng lẽ chỉ tay vào những khay thức ăn mà anh ta muốn chọn.
 
Những tuần trước lễ Tạ Ơn luôn luôn là những buổi làm việc dài nhất, vất vả nhất trong năm vì ngoài việc phục vụ những người vô gia cư, thường đến với số lượng đông hơn, nhóm thiện nguyện còn giúp đỡ những gia đình có thu nhập thấp sống trong những vùng lân cận. Nhờ vào sự rộng tay hơn từ các mạnh thường quân, thức ăn và các vật dụng phân phát thường có số lượng gấp 3, 4 lần so với những tuần bình thường.
 
Dù mệt mỏi, bụng thì đói, mấy anh chị em thiện nguyện chẳng ai than phiền mà tất cả đều vui vì đã có thể chung tay làm một việc có ý nghĩa cho đồng loại. Trong lúc đang loay hoay dọn dẹp, cắt nhỏ các thùng giấy để bỏ vào thùng rác, tôi bỗng giật bắn mình khi nghe giọng nói ồm ồm ngay sau lưng.
 
“You need help?” (Anh cần giúp không?) - và tôi nhận ngay ra giọng nói quen thuộc vẫn thường làm cho tôi ít nhiều e dè. “Yes, sir” (Vâng, thưa ông) - Tôi nhanh chóng đáp lời sau một thoáng ngạc nhiên. Sau chừng độ một giờ đồng hồ, khi mọi việc dọn dẹp đã hoàn tất, trả lại bãi đậu xe thông thoáng cho thánh lễ chiều, tôi cùng với mấy anh chị em thiện nguyện đến nhận phần cơm hộp của mình.
 
“You want some orange juice?” (Anh muốn nước cam không?), lại giọng nói ấy nhưng lần này hình như không còn vẻ khó chịu như mọi khi.
 
Và kể từ ngày đó, tôi có thêm một người bạn phụ giúp tôi dọn dẹp sau những buổi thiện nguyện. Điều này đã khiến cho tất cả anh chị em thiện nguyện trong nhóm rất ngạc nhiên.
 
Joe từng là một thanh niên Mỹ bình thường, thích bóng bầu dục và nhạc rock, cho đến khi đất nước gọi anh lên đường. Năm ấy, Joe mới 24 tuổi. Anh được gửi sang Việt Nam, một đất nước mà trước đó anh không biết gì nhiều, ngoài vài dòng trên báo và bản đồ.
 
“Tôi đến Việt Nam khi còn trẻ …” Joe đã nói với tôi như vậy, giọng khàn khàn, mắt nhìn xa xăm.
“… và tôi rời Việt Nam như một người khác. Tôi để lại ở đó một phần thân thể, và cả một phần tâm hồn.” Trong một cuộc đụng độ khốc liệt với Cộng quân, Joe dính phải một quả mìn và mất cả hai chân. Vài tuần sau đó, Joe được cho giải ngũ và trở về nước.
 
Sau chiến tranh – khi nước Mỹ quay lưng với những cựu binh Việt Nam
 
Trở về Hoa Kỳ, Joe tưởng rằng anh sẽ được chào đón như một người hùng. Nhưng điều chờ đợi anh lại là sự thờ ơ, thậm chí là oán trách. Thời điểm ấy, nước Mỹ chia rẽ sâu sắc vì cuộc chiến Việt Nam. Những cựu binh trở về bị xem là biểu tượng của một cuộc chiến thất bại và vô nghĩa.
Joe là một trong số họ - một người lính trở về mà chỉ nhận được ánh mắt nghi ngại của xã hội.
Vợ anh, vì không chịu nổi áp lực của cuộc sống với một người chồng khuyết tật và tổn thương tâm lý, đã bế theo cô con gái nhỏ ra đi. Joe từ một người lính kiên cường biến thành kẻ say rượu, nghiện ngập, sống vất vưởng giữa thành phố rộng lớn. Anh cảm thấy mình không còn giá trị, không còn nơi nương tựa.
 
“Tôi đã từng nghĩ nước Mỹ không còn chỗ cho tôi nữa.” Joe nói. “Tôi nghĩ đời tôi kết thúc từ lâu rồi.”
 
Nhưng anh không biết rằng cuộc đời vẫn còn dành cho anh một món quà - từ chính những người Việt Nam tị nạn, những người từng là nạn nhân của cuộc chiến tranh, nước mất nhà tan, giờ tìm đến đất nước anh để gầy dựng lại cuộc sống.
 
Cộng đồng Việt Nam – những người không quên ơn nước Mỹ
 
Sau năm 1975, hàng triệu người Việt Nam vượt biển tìm tự do. Hoa Kỳ là nơi đã mở rộng vòng tay đón họ, cho họ một mái nhà, một tương lai mới. Đối với rất nhiều người Việt, Hoa Kỳ không chỉ là quốc gia tị nạn - đó là miền đất đã cứu sống gia đình họ, đưa họ thoát khỏi chế độ Cộng sản và mở ra cho họ và gia đình hy vọng. Chính vì vậy, lòng biết ơn của người Việt đối với đất nước này, và đặc biệt là đối với những người lính Hoa Kỳ đã từng chiến đấu bảo vệ miền Nam Việt Nam, luôn sâu đậm. Trong mỗi phần cơm tấm, mỗi phần bánh mì chúng tôi chuẩn bị cho người vô gia cư, trong từng tô phở nóng hay ly cà phê, đều có tấm lòng tri ân ấy.
 
Người Việt tị nạn, mang trong mình ký ức mất nước, những thuyền nhân từ những trại tị nạn, những người tù từ các trại “cải tạo”, …, hiểu hơn ai hết nỗi đau của những người bị xã hội ruồng bỏ, đày đọa. Họ dùng chính nỗi đau đó để bao dung Joe, để gieo lại niềm hy vọng cho anh. Còn Joe, với đôi chân giả, với trái tim sứt mẻ vì chiến tranh và đời sống, lại thấy ở người Việt hình ảnh của lòng tri ân và sự tử tế.
 
Những người Việt tị nạn không thể chữa lành được tất cả vết thương chiến tranh, nhưng qua những bữa ăn giản dị, qua những cái bắt tay, hay những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, hỏi thăm chân tình, Joe đã tìm lại được niềm vui, niềm tin vào cuộc sống, và dần tìm lại được chính mình.
 
Thay Cho Lời Kết
 
Nước Mỹ là một đất nước rộng lớn, đôi khi thật khó hiểu hoặc có thể khắc nghiệt, nhưng cũng là nơi những câu chuyện nhân ái như thế này diễn ra mỗi ngày. Người Việt tị nạn đã đến Mỹ với hai bàn tay trắng, nhưng họ mang theo trái tim đầy biết ơn. Và chính trái tim ấy đã mang đến sự hồi sinh cho một người lính Mỹ từng bị chính quê hương mình lãng quên. Câu chuyện của Joe không chỉ là câu chuyện của một cựu chiến binh. Nó là biểu tượng cho sức mạnh của tình người, của sự tha thứ, của lòng tri ân vượt qua biên giới văn hóa và lịch sử.
 
Joe lặng lẽ đến ngồi cạnh tôi, vụng về sử dụng đôi đũa gỗ, ăn món bún bò xào xả, đựng trong chiếc hộp làm bằng xốp. Sau khi thấy tôi dùng xong bữa, anh thò tay vào túi áo khoác cũ kỹ, nơi anh luôn giữ sát ngực mình, rồi cẩn thận lấy ra một tấm hình đã nhàu nát, phai màu theo năm tháng. Tấm hình nhỏ đến mức các góc đã sờn rách, nhưng Joe vuốt nhẹ lên đó bằng những ngón tay run run, như sợ chỉ một cử động mạnh cũng có thể làm vỡ tan ký ức mong manh còn sót lại. Trong ảnh là một bé gái chừng ba tuổi, đôi mắt xanh biếc trong veo như bầu trời mùa xuân, khuôn mặt bầu bĩnh, ngây thơ và dễ thương đến nao lòng.
 
Joe thì thầm: “Jane… con gái tôi.”
 
Khi nói đến tên con, giọng anh nghẹn lại. Đôi mắt vốn từng chai sạn vì chiến tranh và cuộc đời bỗng đỏ hoe, long lanh nước. Anh nói rằng anh đã mất tất cả—đôi chân, gia đình, cả những năm tháng tuổi trẻ - nhưng tấm hình này thì chưa bao giờ rời khỏi người anh. Joe gấp tấm hình lại thật chậm, đặt lại vào túi áo như cất một báu vật. Joe chỉ có một ao ước cuối đời, gần như một lời cầu nguyện khi anh nói khẽ: được nhìn thấy con gái mình thêm một lần nữa, chỉ một lần thôi.
 
Và tôi đã chấp tay, đã thì thầm với chúa Hài Đồng, đang dang tay muốn ôm tất cả nhân loại vào lòng, từ trong hang đá bé nhỏ đặt trong căn phòng khách đơn sơ này. 
 
Viết khi Giáng Sinh đang về với mọi nhà,
Ngày 15 tháng 12 năm 2025,
 
Nguyễn Khánh Vũ

Ý kiến bạn đọc
05/03/202615:19:22
Khách
Trong chánh trị thì các nước theo bá đạo dùng thủ đoạn đánh lén, tấn công bất ngờ, vi phạm cac nguyên tắc nhân đạo để giành chiến thắng nhất thời ngắn hạn. Các nuớc dùng vuơng đạo tôn trọng luật lệ thì bền vũng lâu dài. Chẳng hạn Ðức Quốc Xã và Phát Xít Nhật chỉ thắng thế vài năm rồi thua, các nuớc Cộng sản phải từ bỏ CS hay đổi mới bỏ bá đạo để sinh tồn. Nuớc nhỏ hay dùng bá đạo để sinh tồn, nhưng siêu cuờng như Mỹ không nên theo bá đạo ham sát sanh đi ngược luật pháp quốc tế chỉ vì không ai dám chống lại mình. Có khi phải chờ hàng trăm năm để thấy quả báo do nghiệp gây ra.
Theo tờ Politico:
Hiến chương Liên hợp quốc, được Tổng thống Harry Truman ký năm 1945, cấm sử dụng vũ lực "chống lại sự toàn vẹn lãnh thổ hoặc độc lập chính trị của bất kỳ quốc gia nào".
Chính Tổng thư ký LHQ António Guterres đã lên án các cuộc tấn công Iran là vi phạm Hiến chương LHQ.
Việc giết lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Khamenei của Iran cũng đi ngược luật pháp quốc tế, vốn thường cấm giết hại nguyên thủ quốc gia.
03/03/202613:13:20
Khách
Nhà Phật nói đời là bể khổ ngay cả công dân Mỹ như ông Joe cũng bị ném vào bể khổ từ khi đi qua chiến truờng VN cho đến cuối đời. Không những lính Mỹ mà hơn 2 triệu lính đồng minh nằm mưa dãi nắng đi vào khói lưả mịt mù tai VN để rồi thất bại chỉ vì cac lãnh đạo phạm sai lầm chiến luợc và chiến thuật. Nguời đã giàu lại càng tham lam muốn giàu thêm. Từ tham đưa đến sân và si , rồi hỉ nộ ái ố ai lạc. Ngay cả TT Trump là nguời ban đầu chủ truơng không can thiệp thế giới, không thay đổi chế độ, ông đòi rút quân khỏi Iraq và Syria trong nhiệm ky I cũng bị thế lực Do Thái phải quay xe 180 độ thành lập Bộ Chiến Tranh xam lang Iran. Giống như nguời mù Mỹ tiếp tục đi theo con đuờng phạm lỗi lầm tại VN, đưa đến thất bại chinh chiến đieu linh tại Iraq, Afghanistan, rồi nay Iran. Khi nhà báo Stanley Karnow phỏng vấn Hồ Chí Minh hồi 1968 (?), theo ông HCM chiến luợc đánh Mỹ cho đến khi Mỹ đau đớn chịu không nổi phải rút lui, dù phải hy sinh 10 giết 1 và kéo dài 100 năm. Trẻ em Bắc Việt 16, 17 tuổi cầm súng đi vào chiến truờng cho thấy ý chí của CSVN. Và ISIS ở Iraq, Taliban ở Afghanistan đều theo chiến luợc này. Trẻ em trên 13 tuổi ỏ Iran đã từng ra chiến truờng bảo vê Iran chống quân Iraq xâm lăng hoi thập niên 1980 nên trẻ em Iran sẽ cầm súng chống Do Thái và Mỹ dù phải chiến đấu 100 năm. Nhiệm kỳ tổng thống Mỹ chỉ 4 năm nên sau 4 năm thì Mỹ co thể quay xe 180 độ và cựu chiến binh Mỹ sẽ bị bỏ rơi như ông Joe, và nguời Iran cộng tác với Mỹ sẽ bị trả thù nhưng khác với VN, Mỹ không nhận nguời tị nạn Iraq, Iran, Afghanistan vì sợ khủng bố. Và con lai Mỹ sẽ bị bỏ rơi ở lại chịu đắng cay trung phat cho tội lỗi của cha. Dúng là nghiệp báo trùng trùng muôn đời muôn thuỏ. Chỉ có khi nuớc Mỹ bị suy yếu phải từ bỏ chiến tranh như Âu Châu, Canada, Nhật thì nghiệp báo oan khiên mới hết. Tac gia Taubman trong cuốn sách McNamara at War: A New History của Philip và William Taubman (xuất bản năm 2025) -- Fredrik Logevall, Foreign Affairs Số tháng Giêng /Hai năm 2026 viet:
Đỗ Kim Thêm dịch, Việt Báo:
"Những bài học mà ông rút ra từ Việt Nam, đã tạo ra những nhận thức, nếu chúng được những người kế nhiệm ông tính đến, có thể giúp Hoa Kỳ tránh được các thảm họa ở Iraq và Afghanistan. Mối nguy hiểm mà lòng trung thành vững chắc với các tổng thống về các vấn đề an ninh quốc gia có thể dẫn đến thảm họa nên chứng minh là hướng dẫn cho các tổng tư lệnh hiện tại và tương lai"
Chỉ 26 năm trong thế kỷ 21, hơn 5 triệu nguời A Rập bị Mỹ giết chết tại Trung Ðông. Tham, Sân, Si. Si là u mê tiếp tục làm tay sai đưa lính Mỹ chiến đấu cho Do Thái gây oan báo thảm họa cho nhân loại.
02/03/202617:45:04
Khách
ó lẽ vì Trump đang bị các dân biểu quốc hội tố cáo hiếp dâm miệng một cô gái 14 tuổi trong hồ sơ Epstein nên tung quân đánh Iran để đánh lạc huớng dư luận. Ðể bịt miệng dư luận mà tham gia chiến tranh bắt hàng ngàn nguời phải chết thì thật là tàn ác.
02/03/202617:33:15
Khách
Khi Mỹ đổi tên Bộ Quốc Phòng thành Bộ Chiến Tranh thì chánh phủ Mỹ đã có chủ truơng dùng chiển tranh bạo lực. Mỹ đang ca tụng chiến sĩ anh hùng để luờng gạt đưa họ vào chổ chết như CSVN đã làm thời chiến tranh. Những con nhà nghèo như ông Joe bị ném vào chiến truờng VN, khi về nuớc thì bị xa hoi ruồng bỏ hất hủi trong khi kẻ trốn đi VN như TT Bush Jr, trốn quân dịch như Bill Clinton, Trump lên cầm quyền tiếp tục xô đẩy con em Mỹ vào các chiến tranh lật đổ chánh phủ lấy tài nguyên dầu hoả. Ðọc tác phẩm nổi tiếng the Western Front All Quiet (Mat Trận Miên tây Vẫn Yên Tĩnh) cuả Eric Maria Remarque để thấy các chánh phủ hay luờng gạt nhân danh yêu nuớc đẩy thanh niên vào chiến tranh. Nhung nhieu nguời VN tị nạn như Ðại Tá Navy Hùng Cao xưa tham gia quân đội để bảo vệ tự do nay cũng bị bả công danh a tòng đẩy lính Mỹ vào chiến tranh thực dân lấy dầu hoả Venezuela và Iran. Sau Iran thì Mỹ có thể sẽ có chiến dịch vu khống chụp mũ Greenland và Canada để xâm lăng lấy tài nguyên.
02/03/202617:00:34
Khách
"Trở về Hoa Kỳ, Joe tưởng rằng anh sẽ được chào đón như một người hùng. Nhưng điều chờ đợi anh lại là sự thờ ơ, thậm chí là oán trách. Thời điểm ấy, nước Mỹ chia rẽ sâu sắc vì cuộc chiến Việt Nam. Những cựu binh trở về bị xem là biểu tượng của một cuộc chiến thất bại và vô nghĩa.
Joe là một trong số họ - một người lính trở về mà chỉ nhận được ánh mắt nghi ngại của xã hội."
Hồi chiến tranh VN, những thanh niên như ông Joe tuân thủ luật pháp, tôn trọng nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc trình diện để ra chiến truờng Việt Nam. Khi trở về Mỹ họ bị xã hội hất hủi vì chiến tranh thất bại, dân chúng đổ lỗi cho chánh phủ và quân đội. Nguời cựu chiến binh VN con nhà nghèo bị tống ra chiến truờng thì dân Mỹ không thể quy lỗi cho họ vì lỗi lầm cuả cấp lãnh đạo. Chánh phủ Mỹ lúc đó có tiền bỏ vào chiến tranh Trung Ðông nhưng không có tiền giúp cựu chiến binh làm lại cuộc đời nên nhiều cựu chiên binh trở thành vô gia cư một số mang bênh tâm thần hay tự vận. Mỹ bỏ rơi cựu chiến binh của mình thì Nam VN không có lý do để tồn tại . Hồi 1960s, Trump dùng tiền bạc để tránh bị động viên, nhưng nay đuợc ca tụng như anh hùng (dù cả gia đình Trump không có ai đi lính) lại đẩy lính Mỹ ngây thơ vào chiến tranh không cần thiết. Trump xưa tuyên bố không tham gia chiến tranh nuớc ngoài, không lật đổ chánh phủ nhưng nay quay xe 180 độ cho thấy áp lực Do Thái rất mạnh trong chánh phủ Mỹ, ngay cả Tucker Carlson, Steve Bannon và nhóm MAGA chủ truơng America First cũng không chống lại đuợc chiến tranh Iran. Xưa nuớc Mỹ quân tử không đánh lén, không tấn công bất ngờ như CS bất ngờ tấn công Mậu Thân 1968. Nay nuớc Mỹ trở thành tiểu nhân bất ngờ đánh lén giết cấp lãnh đạo Iran. Thực dân Pháp tuy xâm lăng VN nhưng quân tử không giết các vua chúa nhà Nguyễn như Mỹ hôm nay. Hồi 1880s nhờ kỹ thuật và hỏa lực mạnh quân Pháp đánh chiếm Việt Nam dễ dàng như quân Mỹ đánh Afghanistan, Venezuela và Iran. Với vũ khí thô sơ nguời Việt phải chiến đấu chống Pháp hơn 70 năm, hy sinh rất nhiều nhưng đánh bại đuợc Pháp năm 1954. Những lời tuyên bố lạc quan của Trump về chiến Iran y hệt giọng điệu của chánh phủ Mỹ sau khi lật đổ Ngô Ðình Diệm 1963 và oanh tạc Bắc Việt năm 1965. Mỹ dễ dàng làm bá chủ chiến truờng trong 2 năm đầu, nhưng đến 1968 thì Mỹ phải rút quân khỏi Khe Sanh. Mỹ thuơng thuyết chấp nhận quân đơn phuơng khỏi Nam VN, cho Bắc Việt quyền soạn thảo bản văn rút quân HÐ Paris 1973 cộng với lời hứa bồi thuờng 3 tỷ đô la là một bằng chứng Mỹ đầu hàng CS có điều kiện.
Thuờng thì lãnh đạo ai cũng có một hai lần sai lầm, sau đó không đi vào lỗi lầm mắc phải lần truớc, nhưng Mỹ tiếp tục đi vào con đuờng sai lầm ở VN, Iraq, Agfhanistan choi thấy lãnh đạo Mỹ thuộc loại ngu đần. Trump bị Do Thái sai khiến nên hy sinh quyền lợi nuớc Mỹ, để dân Mỹ không có y tế và đại học miễn phí như Âu Châu, cựu chiến binh Mỹ sống trong khốn cùng, nhưng Do Thái có đại học và y tế miễn phí nhờ viện trợ Mỹ. Như Nguyễn Trãi đã nói lấy chí nhân mà thay cuờng bạo, Mỹ thắng Iran nhất thời nhưng sẽ thua trong chiến tranh lâu dài. Trong 30 nam tới, nuớc Mỹ bá đạo sẽ bị chi phí chiến tranh làm suy sập và Trung Quốc sẽ lãnh đạo thế giới hất cẳng Mỹ ra khỏi Trung Ðông và Nam Mỹ.
01/03/202622:03:56
Khách
Kinh nghiệm chiến tranh VN và Afghanistan cho thấy ưu thế không quân, vũ khí dồi dào không quan trọng bằng yếu tố nhân hoà, đuợc dân Mỹ đoàn kết ủng hộ mới là quan trọng. Nuớc Mỹ là nuớc duy nhất trong các nuớc tân tiến Tây Phuơng không chịu cung cấp y tế miễn phí cho dân, không có tàu hoả tốc hành chạy 200 miles mỗi giờ nhưng lại bỏ tiền rất nhiều vào bom đạn đánh nhau với các quốc gia nhỏ chỉ để bảo vệ Do Thái. Nuớc Mỹ cần tình nguời, lo lắng sức khoẻ cho dân, chú tâm cứu nguời hơn là chú tâm giết nguời . các nuóc Tây Âu, Bắc Âu, Úc, Nhật, Canada đều bỏ tiền cung cấp y tế miễn phí cho cho dân để cứu nguời và không dùng bom đạn để giết nguời hơn 70 năm sau thế chiến IỊ Tại sao Mỹ không chịu noi guơng cứu nguời mà lại chú tâm vào quân sự và bom đạn y het như Kim Sung Il? Chính phủ Mỹ hay tấn công các nuớc nhỏ sau khi gán cho họ tội khủng bố , độc tài, buôn nha phiến. Chánh phủ Mỹ cũng quy tội khủng bố cho thuờng dân tại Minneapolis sau khi công an bắn giết làm bị thuơng họ trong tháng giêng 2026. Mỹ dùng thuế tariff trừng phạt toàn thể thế giới và đe doạ dùng vũ lực sáp nhập các nuớc hiền lành Canada, Greenland cho thấy tình nguời đã chết ở Mỹ. Sau thế chiến II, để tránh thế chiến III, hiến chuơng Liên Hiệp Quốc cấm các quốc gia tấn công các nuớc khác và cấm vi phạm công uớc Geneva về chiến tranh, nhưng Mỹ, Nga, Do Thái đều xé bỏ hiến chuơng LHQ và công uớc Geneva. Nếu TQ và Nga không kiềm chế đi theo Mỹ và Do Thái tấn công giết chết các lãnh tụ Ukraine, Ðài Loan, Nhật, Ba Lan, thì thế chiến III sẽ đến . Khi nhân loại tận diệt thì Mỹ là nuớc thiệt hại nhiều nhất vì Mỹ có nhiều tài sản nhất. Chén kiểu đập vào chén sành thì chén kiểu thiệt thòi, chỉ có kẻ không có trí tuệ mới không thấy.
Tác giả Kim Dung trong truyện kiếm hiệp Lục Mạch Thần Kiếm nhắc đến cao thủ hạng nhất Tiêu Phong vi cứu một cô tì nữ ma` suýt chết đuợc đại hiệp áo đen cứu thoát nhưng đại hiệp này bạt tai Tiêu Phong mắng là ngu vì dám hy sinh sự nghiệp tính mạng của mot cao thủ chỉ để cứu một cô tì nữ không có nhan sắc hầu hạ công tử Mộ Dung. Mỹ cũng ngu dốt như Tiêu Phong khi phạm tội ác chiến tranh, gây thù oán, xé bỏ hiến chuơng LHQ chỉ vì Do Thái.
01/03/202616:02:16
Khách
Mỹ giống như một anh lang băm, không biết chữa bệnh nên kê toa làm chết hay làm tàn phế bệnh nhân. Giết chết Ngô Ðình Diệm, Sađam Hussein, Moamar Kadaffi, Khomeini hay các nhà độc tài Nam Mỹ không giải quyết đuợc vấn đề mà làm tình hình trầm trọng hơn. Mỹ tự ý đổ quân vào VN mà không có chấp thuận của chánh phủ VNCH nhưng chỉ vài năm lính TQLC Mỹ bị vây bị pháo phải lẳng lặng rút khỏi Cồn Thiên và Khe Sanh cho thấy Mỹ dù xài B-52 tối đa vẫn không có khả năng phòng thủ khi địch quân vô hình, ẩn nấp trong địa đạo dùng chiến thuật độn thổ. Qua đến Afghanistan, quân Taliban dù không có tăng, AT-3, SAM, hay SA7 như CSVN nhưng độn thổ vô hình ẩn nấp khắp nơi trong hang động. Mỹ đóng quân 20 năm dùng B-52, B1, B2, bom bunker buster 2000 lbs, 3000 lbs rồi tốn kém hơn 3000 tỷ USD cũng phải xin thuơng thuyết để an toàn rút lui. Sau khi san bằng Gaza thành bình địa gỗ đá và giết nhiều lãnh tụ quân Hamas vẫn vô hình không đầu hàng, rồi Mỹ và quốc tế phải bỏ tiền túi xây dựng lại Gaza để rồi tàn phá lần nữa. Nếu các quốc gia nhuợc tiểu như Iran, Venezuela theo chiến thuật tiêu thổ kháng chiến, ém quân vô hình độn thổ của VC hay Taliban đánh xa luân chiến thì trong 10-20 năm sẽ làm Mỹ quá tốn kém bị bắt tù binh con tin phải rút lui. Vũ khí tối tân, ưu thế không quân chỉ thắng nhất thời, nhung rồi sẽ làm Mỹ tẩu hoả nhập ma thua chạy như VN, Afghanistan. Sau khi Do Thai san bằng Gaza thành bình địa gỗ đá và giết nhiều lãnh tụ, quân Hamas vẫn vô hình không đầu hàng, rồi Mỹ và quốc tế phải bỏ tiền túi xây dựng lại Gaza để rồi tàn phá lần nữa. Năm 1885 sau khi quân triều đình Huế tấn công toà khâm sứ Pháp tại đồn Mang Cá, quân Pháp phản công vào thành nội gặp ai giết nấy nhưng không giết các lãnh tụ Việt Nam, và không ra lịnh tìm giết vua Hàm Nghi đang bỏ chạy. Sau khi bắt đuợc vua Hàm Nghi thì Pháp đưa Ngài đi an trí. Pháp không giết các lãnh tụ triều đình Huế cho thấy nuớc Pháp khoan dung cho kẻ thù. Khi Mỹ thả bom Tokyo, không quân Mỹ không thả bom Hoàng cung của Nhật Hoàng. Không quân Mỹ thả bom Hà Nội nhưng không thả bom phủ chủ tịch, bộ quốc phòng VNDCCH vì tôn tro,ng quy tắc chiến tranh. Ngay cả nguời Cộng Sản như Hồ chí Minh cũng chỉ cho VM bắt Ngô đình Diệm rồi trả tự do, không giết. Nếu nam 1945 NÐD đối địch với Mỹ rồi bị Mỹ bắt thì Mỹ co the giết NÐD. Giết lãnh tụ như Ngô Ðình Diệm, Sađam Hussein, Kadaffi, Khomeini, Mỹ vi phạm công uớc Geneve về chiến tranh chỉ làm cho thế giới khinh khi nhưng không giải quyết đuợc vấn đề.
01/03/202614:23:43
Khách
Nhà Phật tin vào nghiệp và nhân quả nhưng nguời Mỹ và Cộng sản không tin nên đưa đến nghiệp báo cuả chiến tranh mà hai bên phải trả, lính Mỹ, lính VN, và dân chúng mà ông Joe là nạn nhân của chánh phủ mình. Nếu Mỹ chịu để cho hai miền Nam Bắc thưong thuyết thống nhất năm 1963, không đảo chánh thay đổi chế độ không tung quân vào VN, hay chịu để các tuớng miền Nam chấp nhận Trung lập hoá miền Nam theo giải pháp của TT Pháp De Gaule hô hào năm 1964, thì dù miền Nam sau này bị CS thôn tính, vẫn tránh đuợc 2 triệu nguời VN và 58 ngàn lính Mỹ chết 1 triệu lính Mỹ Việt bị thuơng tật. Và 5 ngàn nguời Huế đã không bị giết Tếu Mậu Thân, không thảm cảnh Ðại Lộ Kinh Hoàng 1972, không di tản cao nguyên 1975, và có thể đã không có ai phải đi vào cải tạo. Mỹ chủ truơng regime change thay đổi chế độ, giết lãnh tụ Ngô Ðình Diệm, Sađam Hussein, Moamar Kadaffi, và các lãnh tụ khác chỉ đưa đến tang thuơng cho VN, Iraq, Libya, cho đến nay dân các nuớc này vẫn tiếp tục bỏ nuớc ra đi vì quá khổ sở. Mỹ chiếm đóng Iraq 23 năm, Afghanistan 20 năm nhưng dân Iraq và Afghanistan vẫn tìm cách ra đi tị nạn cho thấy Mỹ phải là tai họa cho thế giới. Nay Mỹ lại thay đổi chế độ tại Iran, tai hoạ chinh chiến điêu linh hàng triệu nguời chết như VN, Iraq, Afghanistan sẽ xảy ra. Giết Ngô Ðình Diệm, Kadaffi, hay Khomeini chỉ làm cho hàng triệu nguời dân chết. Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc đã lên án Mỹ tấn công Iran . Ðức Quốc Xã, Phát Xít Nhật, Cộng Sản, Mỹ và Do Thái đã làm cho hàng triệu nguời dân chết, gây tai hoạ nghiệp báo cho thế giới. Ðã đến lúc Mỹ và Do Thái hối cải sám hối làm lành để chuộc lại cái lỗi sát sinh phạm tội ác chiến tranh tránh nghiệp báo. Tháng vưà qua các sư sãi PG bỏ công sức đi bộ từ Texas đến thủ đô Washington kêu gọi hoà bình nhưng Mỹ không giác ngộ, tiếp tục vi phạm 10 điều răn cam sát sanh của Thiên Chúa. Một bộ lạc nhỏ hiếu chiến sát sanh là tai hoạ nhỏ cho bộ lạc nhưng siêu cuờng vô địch Mỹ hiếu chiến ham sát sanh là tai họa lớn cho nhân loại. Hơn muời triệu nguời dân VN, Trung Ðông chết vì Mỹ can thiệp sai lầm giết lãnh tụ để thay đổi chế độ không đủ sao? Ðáng tiếc là tình nguời thì ít mà giết nguời thì nhiều.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 65,297
Lênh đênh những phận người Theo vận nước nổi trôi… Người ta thường bảo, con gái mang tên loài hoa thì đời thường thanh mảnh. Nhưng nếu là tên những loài hoa rực rỡ quá, đôi khi cái “vận” vào đời lại là những sắc đỏ của nước mắt. Cô Phượng của tôi chính là một đóa hoa như thế. Tôi gặp cô khi còn là một đứa học trò tiểu học, tuổi mà người ta tin vào mọi điều tốt đẹp một cách tự nhiên như tin vào mặt trời sẽ mọc. Trong trí nhớ của tôi, cô Phượng là hiện thân của tất cả những gì thanh cao nhất: dáng đứng thẳng mà dịu, giọng nói ấm mà vang, ánh mắt hiền mà sáng. Mỗi buổi sáng, cô đến trường trong tà áo dài lụa thướt tha. Có hôm là màu trắng tinh khôi, có hôm là tím Huế nhẹ như sương. Cô bước qua sân trường như một làn gió mỏng. Những đứa nhỏ chúng tôi đang chạy nhảy cũng tự dưng chậm lại, như sợ làm rơi mất cái dịu dàng đang đi ngang.
Vùng Hoa Thịnh Đốn đầu tháng Giêng, sau Tết Tây, khí hậu tương đối ôn hòa như mọi năm, không lạnh lắm. Vào khoảng giữa tháng 12 có trận tuyết nhỏ nhưng tuyết tan cùng trong một ngày. Bạn bè rủ nhau đi du ngoạn cho biết đó đây nhân dịp đầu năm. Từ vài tháng trước con gái Vân đã mua vé cho Mẹ đi chiếc du thuyền mới, to nhất nhì thế giới, thăm miền nắng ấm Caribbean trong 8 ngày. Chiếc du thuyền “STAR OF THE SEAS” của hảng Royal Caribbean. Vài năm trước con gái đã hụt chuyến du ngoạn với các bạn trên chiếc du thuyền mới, to, chiếc Icon of The Seas. Vân không đi nên con gái đã từ chối chuyến đi hấp dẫn với các bạn.
Chiều thứ Ba, ngày mùng một tết Bính Ngọ. Cô bạn gái của tôi tên Thi gọi điện thoại, chúc tết, sau đó nói chuyện, giọng không còn giòn giã như mọi ngày, có gì đó ngập ngừng. Hôm qua mình vô viện dưỡng lão thăm anh Minh chồng của Nữ, đi qua hành lang, thấy một bà ngồi xe lăn, quay mặt ra vườn, nhìn phớt qua có nét giống cô Tâm dạy toán của tụi mình ngày xưa. “You” chạy qua coi thử có phải cô Tâm không, báo cho mình biết với, cũng để coi bộ nhớ của tớ còn tốt hay không.
Trong chuyến đi Texas thăm gia đình, một buổi tối, vợ chồng tôi lái xe đi vòng quanh thành phố Arlington, ghé vào đổ xăng ở cây xăng bên đường, chồng tôi reo lên: - Ôi kỳ này Mega Powerball và Mega Millions trúng gần 1 tỷ đô la em ơi! Tôi hăng hái: - Vào mua đi anh, mua 2 tờ nha. Chẳng nghe lời tôi nói, chàng bước vào xe, cười cười: - Nói vui vậy thôi, mua vé số có bao giờ trúng đâu, vả lại … Tôi cướp lời: - Anh lại sắp nói, tỷ lệ trúng số độc đắc ít hơn tỷ lệ người bị sét đánh chớ gì! Nếu ai cũng nghĩ như anh thì còn ai mua vé ủng hộ đất nước … Mỹ. Còn vụ bị sét đánh, hiếm hoi vậy mà xóm em hồi bên Việt Nam có tới … 2 vụ bị sét đánh chết đấy. Một bác đi ra ruộng rau muống gặp chiều mưa xối xả, sét đánh chết ngay tại chỗ, còn anh chàng kia leo lên mái nhà lợp tôn, sấm chớp ầm ầm, chưa kịp leo xuống là tiêu luôn đó, mà cái xóm thì nhỏ xíu, anh thấy chưa!
Tiếng chuông đồng hồ reo lúc 4 giờ 30 sáng. Tuấn mở mắt, trần nhà trắng hiện ra trong ánh đèn ngủ mờ mờ. Anh nằm yên vài giây, để chắc rằng mình đã thực sự tỉnh. Bên ngoài cửa sổ, bãi đậu xe còn phủ lớp tuyết trắng, lạnh và im lìm. Mùa xuân ở Mỹ không đến bằng tiếng pháo nổ giòn giã hay mùi nhang khói quyện trong sương sớm. Không có khay bánh mứt đầy màu sắc đặt trang trọng trên bàn thờ, cũng chẳng có những lời chúc tụng rộn ràng vang lên từ đầu ngõ. Xuân đến lặng lẽ, như một người khách lạ gõ cửa thật nhẹ. Nhẹ đến mức nếu không chú ý, người ta sẽ tưởng đó chỉ là tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Tuấn trở mình ngồi dậy, từng động tác chậm rãi để không đánh thức vợ con vẫn đang ngủ say. Ngoài kia, trời còn tối, tuyết mỏng phủ lên bậc thềm trước nhà, ánh đèn đường hắt xuống một màu vàng nhạt, lạnh và xa lạ. Anh khoác áo, bước ra khỏi phòng ngủ, mang theo cảm giác trống trải khó gọi thành tên.
Sáng mùng Một Tết năm nay, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Trời San Jose se lạnh. Nắng đầu năm còn e ấp sau màn sương mỏng. Thành phố vẫn vậy - bình yên và trật tự - chỉ có lòng tôi là khác. Đây là mùa xuân đầu tiên tôi bước vào mà không còn mẹ. Và cũng là năm đầu tiên trong đời, tôi thật sự mồ côi cả cha lẫn mẹ. Cha mất đã nhiều năm. Khi mẹ còn, tôi vẫn chưa cảm thấy mình mồ côi. Dù tóc đã bạc, dù đã làm ông, làm bà, tôi vẫn còn một nơi để quay về, còn một tiếng “Mẹ ơi” để gọi. Đến khi mẹ ra đi, tôi mới hiểu thế nào là côi cút giữa đời đông.
Tôi có ông bạn, sau lần đầu tiếp xúc với cháu ngoại Allison của tôi, đã phát biểu: “Con bé này lớn lên là hết sảy.” Tôi dùng nhận xét này làm kết luận và đặt tên cho bài viết này của tôi, lúc đó nó mới có ba tuổi rưỡi, bây giờ cháu lên bốn rồi. Ai trong chúng ta ít nhất cũng một vài lần nghe nói tới tính từ “hết sảy” nhưng không thể nói chính xác nghĩa của nó là gì. Tôi cũng vậy, chưa thấy có sách vở hay từ điển nào định nghĩa. Thôi thì mọi người cứ hiểu theo cái cách riêng của mình Tôi thì nhìn thấy cháu tôi “hết sảy” ngay từ lúc này chớ không phải đợi tới lúc nó “lớn lên” như ông bạn tôi nói. Đây cũng là một may mắn vì biết đâu khi cháu lớn lên thì tôi không còn có mặt trên đời này nữa!
Mùa đông sắp bước đi, buổi sáng thức giấc ông Phan Thành Tâm đã thấy mặt trời mọc những tia nắng hồng ấm áp, xóa tan bóng sương mù với làn mây xám âm u trước đây. Cây cối chồi lộc non bắt đầu nẩy mầm xanh tươi. Hoa Cúc, hoa Mai hé nụ búp chờ khoe hương sắc. Mùa Xuân của hạnh phúc đang bao trùm vạn vật xinh tươi. Sáng nay Ông cảm thấy lòng vui vui nghe tiếng chim hót trên cành, trời đất tinh khôi chuẩn bị đón Tết cùng nhân loại. Ông Tâm vào bếp nấu oatmeal, dọn lên bàn cùng cá salmon tự tay Ông làm chà bông, pha cà phê sữa xong xuôi. Ông vào thức giấc vợ dậy, dìu giúp công việc vệ sinh cá nhân, chải tóc rồi đỡ bà Bùi Thanh Xuân ngồi xe lăn đẩy ra phòng ăn. - Em ngủ ngon không? Bà gật đầu mỉm cười nhẹ. Hai ông bà cùng điểm tâm, nhâm nhi cà phê. Ông tới tủ nhạc tìm CD về xuân mở lên chào đón ánh bình minh. Cứ mỗi lần Tết đến là ông Tâm thường ngồi trầm ngâm nhớ quê nhà, nhớ quay quắt, tâm hồn thả về dòng sông xưa, con đò cũ trên quê hương yêu dấu...
Vài năm trước, tôi được một người bạn ở Việt Nam đặt tặng hai câu đối mà Tết nào tôi cũng treo. Khi bạn ấy cho tôi chọn, tôi chọn ngay mà không chần chừ câu “Thân cư hải ngoại, tâm tại cố hương”. Đây cũng là phương châm sống, làm việc và dạy con của vợ chồng tôi hàng ngày. Dầu đang sống ở Austin, Texas, ba con đều được sanh tại Mỹ nhưng chúng tôi luôn hướng lòng của chúng về Việt Nam. Mọi sinh hoạt của cả nhà, những hoạt động ngoại khóa của các cháu đều xoay quanh ý niệm này.
Sẵn đây tui xin chúc Tết mấy câu thiệt lòng cho vui nhà vui cửa. Đầu năm, xin chúc: - Chúc năm mới vợ bớt giận, chồng bớt ngang, con cái bớt cãi, nhà cửa bớt bụi. - Chúc ai có chồng thì chồng biết thương, ai có vợ thì vợ biết chiều, còn ai chưa có… thì ráng lựa cho kỹ! - Chúc cơm không khê, nước mắm không mặn, lời nói không gắt, tình nghĩa không phai. - Chúc sáng cười, trưa khỏe, chiều vui, tối ngủ ngon không ai giành mền, không ai lấy gối ngăn cách. - Chúc vợ chồng giận nhau thì giận ít thôi, thương nhau thì thương dài dài. - Chúc ông nào lỡ “hiền như tượng” thì năm nay biết… nhúc nhích phụ vợ. - Chúc bà nào “hiền như bụt” thì năm nay được chồng cưng như… hoa Tết. - Và chúc cho mỗi cái nhà, dù lớn dù nhỏ, cũng giữ được một điều đơn giản: Nói với nhau câu “mình ơi”. Vậy là đủ Tết rồi. Chúc bạn bè và mọi người, năm mới an khang, lòng nhẹ như gió, nhà ấm như bếp lửa, vui hoài… như Tết!
Nhạc sĩ Cung Tiến