Hôm nay,  

Xuân Ân Tình

18/03/202600:00:00(Xem: 857)
TG Sỏi Ngọc
Tác giả Sỏi Ngọc. Hình do TG cung cấp.
 
Tác giả Sỏi Ngọc lần đầu tham dự VVNM từ tháng 10-2023. Cô đã làm cố vấn đầu tư tài chính cho một ngân hàng tại Montreal, Canada. Cô cho biết đã về hưu và làm những việc mình từng đam mê như viết lách, đi du lịch, ca hát. Sỏi Ngọc mới nhận giải Đặc Biệt VVNM 2025. Sau đây là một bài viết mới của cô kể về niềm vui trong công việc tại ngân hàng, được giúp đỡ khách hàng đồng hương và được đáp lại bằng những tấm chân tình mộc mạc, dễ thương.
 
***
 
Mỗi lần dịp Tết lễ lộc, chị Tuyên đều email mời vợ chồng tôi cùng các bạn bè gần hai mươi cặp đến nhà ăn uống vào những ngày cuối năm; mọi năm chúng tôi đều tham gia, nhưng năm nay chúng tôi từ chối vì trùng với ngày bên ông bà suôi gia làm tiệc họp mặt hai bên nội ngoại, con cái cháu chắt. Mời không được ngày đó, chị Tuyên lại đổi sang hôm sau, chúng tôi cũng bận vì những buổi tiệc dài dài kế tiếp đã được lên lịch chật kín cả mấy tháng trước, chị Tuyên đành hẹn tôi một buổi trưa đem đồ đến tặng:

- Chị sẽ ghé ngang qua em để tặng em chút đồ vào dịp Tết Giáng Sinh và đầu năm mới nhé!

- Em cám ơn anh chị rất nhiều, đừng mất công đem đồ đến em trong lúc ngoài đường đầy tuyết, trơn trượt, em hiểu tấm lòng anh chị rất quý em, em rất ngại…

- Không có gì cả đâu em, chỉ một chút thôi, là tấm lòng của anh chị nghĩ về em, nhờ em mà anh chị có được căn nhà này, nó mang lại niềm vui, hạnh phúc cho cả đời anh chị và các cháu… Chị không bao giờ quên sự giúp đỡ của em…

- Nếu không có em, anh chị cũng được những người khác làm trong ngân hàng giúp đỡ thôi mà, em đâu có công ơn gì đâu mà năm nào anh chị cũng đem đồ tặng em, em rất ngại ạ!

- Em khiêm nhường quá đó thôi, em còn nhớ không, hồi đó lương của hai anh chị vẫn không đủ mức ngân hàng cho mượn tiền. Anh chị gọi cả dòng họ ra để bảo lãnh cho mình mà không ai chấp nhận, chỉ có em đã bầy vẽ chỉ cách cho anh chị mới được chấp thuận cái hồ sơ. Nếu năm đó không mua được thì sau này lại càng không mua được nữa. Tiền lời lên cao, giá nhà, đời sống mắc mỏ, đã vậy chú Thanh lại ra riêng thì làm sao mà có đủ tiền chứ; mà căn nhà này đâu phải nó đứng yên chờ mình, không mua được lúc ấy là có người vớt liền, căn nhà này ở ngay vị trí đắc địa, gần chợ búa, trường học, gần metro, bus, ảnh đi làm có mười phút tới sở, chị đi làm tiệm ăn cũng cách đó có khoảng mười lăm phút đi bộ, có tưởng tượng là trưa nào chị cũng ghé về nhà làm đồ ăn cho buổi chiều rồi mới quay trở lại tiệm làm việc tiếp đó em, mấy đứa nhỏ buổi trưa ghé về nhà ăn cơm… Tiện hết sức!

- Vâng, em chia vui với anh chị,

- Gặp được căn nhà vừa ý, cũng như duyên may gặp được người để gắn bó cả đời… Nên mỗi lần hai anh chị ngồi nói chuyện với nhau là nhớ đến ơn của em đã giúp cho anh chị rất nhiều.

- Cũng đã năm năm qua rồi, anh chị đã có nơi yên để ở, anh chị cũng đã trả ơn cho em nhiều lắm rồi, em vô cùng cám ơn, đừng khách sáo năm nào cũng đem quà đến cho em, em cảm thấy “tội lỗi” lắm luôn!

- Em đừng nghĩ vậy nhé, anh chị quý em đó thôi, đừng nghĩ là chị trả ơn em hay gì hết nhé, thực sự tụi này muốn chia sẻ niềm hạnh phúc của mình, cũng muốn giữ tình thân chị em mình với nhau mà!

Từ chối mãi không được, tôi đành nhận gặp chị một buổi trưa, tiện chị đi chợ ghé qua nhà tôi tặng chút quà tết. Tôi cũng vội vàng sửa soạn một chút “lại quả” gởi lại cho anh chị và các cháu cho vui.

***
Cách đây năm năm, hồi tôi còn làm chuyên viên ở khâu “hưu trí và tiết kiệm” ở một ngân hàng khá lớn ở quê hương thứ hai, Boston- Hoa Kỳ. Là một trong những nhân viên đạt chỉ tiêu về tiền tiết kiệm, được giám đốc rất nể; thời gian ấy, tôi như diều gặp gió, tung hoành bay phất phới mà những người trong cộng đồng đều biết tiếng tăm. Ai có khó khăn gì hay đến gặp tôi, không phải vì thế mà tôi lên mặt làm khó họ, ngược lại, tôi tìm đủ mọi cách để giúp họ thoát ra được cơn hiểm nghèo và giúp họ đạt được mục đích trong cuộc sống.

Một ngày đầu mùa đông, tuyết bắt đầu rơi nhẹ, tôi đang ngồi trong phòng làm việc, dán mắt trên máy tính theo dõi những hồ sơ của khách hàng, cô thư ký người Lebanese xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng:

- Lyly ơi, cô có rảnh để gặp cặp vợ chồng ông Trần không?... Họ không có lịch hẹn với cô, nhưng … lại nhất định đòi gặp cô!

Tôi nhìn đồng hồ trên máy, lúc đó là 2:15 trưa, tôi không có hẹn với khách hàng nào sau giờ này cả, định bụng sẽ để dành thì giờ này để xem lại những hồ sơ của khách mà hôm qua tôi đã gặp. Lưỡng lự một chút chưa kịp trả lời, ông khách đã đứng ngay sau lưng cô thư ký, phòng làm việc của tôi là căn đầu tiên sát phòng chờ của khách, khuôn mặt ông mang nét người Hoa, nhưng ông nói bằng tiếng Việt:

- Tôi xin cô, … xin cô hãy nhín chút thì giờ gặp chúng tôi nhé, tôi có điều rất quan trọng muốn nói… Xin mang ơn lắm!

Cả tôi và cô thư ký đều ngước mặt nhìn ông ta, chưa hiểu tại sao ông ta lại có thể tự tiện chạy vào phòng tôi mà chưa có ai mời, thái độ như cầu khẩn như thế; cô thư ký nhìn tôi như dò hỏi, tôi đứng lên gật đầu chào:

- …Vậy mời ông bà vào!

Ông quay qua gọi vợ, rồi cả hai khúm núm trước mặt tôi, ông gỡ chiếc mũ len xanh xỉn màu cũ kỹ trên đầu xuống, xoắn vào giữa lòng bàn tay, đầu tóc dựng lên:

- Chào cô Lyly, chúng tôi thật hân hạnh được cô tiếp đón mà không có hẹn với cô trước… Chúng tôi thật gấp quá…

Ông để lên bàn tôi một tập hồ sơ dầy, hai vợ chồng ngồi xuống chiếc ghế đối diện với chiếc bàn dài của tôi, chị vợ không nói lời nào, ánh mắt lo lắng van lơn, còn anh chồng kể lể với giọng của người Hoa rất sõi tiếng Việt:

- Chúng tôi không có công băng với ngân hàng ở đây, nhưng sẽ mở công và chuyển hết tất cả những tiền nong và quỹ tiết kiệm đến đây. Chúng tôi muốn mua nhà trên đường x, khu vực này rất tốt, nhưng cái chúng tôi muốn là được ở gần trường cho con cái đi bộ đến trường học, khu an ninh để các con tôi quen với môi trường sống tốt từ lúc các cháu còn nhỏ tuổi….

Tôi ngồi yên nghe ông bà Trần Tuyên kể cuộc sống khó nhọc từ khi đến đất nước lạnh giá này với giọng bùi ngùi, xúc động, họ có đem theo một số tiền dành dụm bán nhà đất bên quê hương, mong được có cuộc sống tự do, luật pháp đàng hoàng; anh chị này chỉ hơn tôi vài tuổi nhưng vì đi làm đầu tắt mặt tối, từ sáng sớm đến tối từ khi còn trong nước nên nhìn họ tưởng đã lớn tuổi lắm.

Trong hồ sơ đem đến cho tôi, tôi thấy có những tờ giấy từ những ngân hàng khác từ chối không cho vay tiền vì thu nhập của cả hai quá thấp so với số tiền muốn vay. Họ không biết tiếng Mỹ lẫn Pháp nên chả hiểu gì cả, tưởng là chuyển đến nhà bank khác thì sẽ được nhận. Tôi giải thích cặn kẽ cho họ hiểu, và nói:

- Nếu anh chị có những số tiền đầu tư ở đâu thì đem hết giấy tờ đến đây, hoặc ai giúp đỡ tiền bạc, vay mượn như thế nào xin hãy đem hết cho em xem, em sẽ giúp cho nhé, chứ nếu chỉ có tiền thu nhập của anh chị, anh làm công cho hãng sửa xe, chị làm tiếp viên cho nhà hàng Tàu thì chắc chắn không thể đủ tiền mua nhà 600k đâu ạ. Cho dù anh chị có đổi 10 cái ngân hàng khác nhau cũng không ai cho vay tiền hết…

- Cô giải thích tôi mới hiểu, những nơi khác họ nói nhiều quá, tôi không có ai giải thích đầu đuôi nên không biết rõ, họ từ chối chúng tôi thẳng thừng luôn đó cô. Bởi vậy chúng tôi nghe nhiều người nói có cô là Việt Nam làm ở đây nên vội vàng mang hết hồ sơ đến cô, tụi tôi vô cùng mang ơn cô nếu cô giúp được cho tụi tôi mua nhà, có chỗ cho tụi nhỏ ở nha cô!

Thấy anh chị chân thành và là người đồng hương, tôi muốn hết lòng giúp đỡ, ba tôi hồi còn sống đã chẳng phải dậy dỗ chúng tôi “ăn ở có đức, mặc sức mà hưởng”còn gì; hoàn cảnh của anh chị này cũng như gia đình tôi đã từng xây dựng cơ đồ ở xứ người bằng hai bàn tay trắng đó sao.

Anh chị Tuyên bề ngoài ăn mặc rất giản dị, chiếc áo khoác ngoài mùa đông cũng sờn vải và đầy mùi dầu mỡ xào nấu của nhà hàng Tàu mỗi lần đến gặp tôi, nhưng những khoản tiền tiết kiệm thì rất dồi dào làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi chắc chắn rằng với khoản tiền tiết kiệm đã hơn giá trị phân nửa căn nhà rồi thì không có nhà bank nào có thể từ chối được cả. Đã có lần tôi hỏi:

- Tại sao ở những ngân hàng cũ mà chị xin vay tiền, sao không đem những giấy tờ chứng minh khoản tiền tiết kiệm này đến cho họ xem, để họ biết anh chị có tiền để dành nhiều như vậy, họ sẽ đánh giá tài chính mình tốt thì mới cho mượn tiền được chứ?

- Họ nói nhanh quá, tôi không hiểu họ cần cái gì, cũng không ai làm thông dịch cho tôi, mà muốn nhờ người thông dịch thì phải lấy ngày hẹn khác mới được, khi có ngày hẹn rồi thì tôi lại không xin nghỉ được, tôi sợ căn nhà sẽ sớm vào tay người khác; bởi vậy khi nghe người ta nói ở đây có người Việt là tôi phóng đến ngay!... Tôi thực sự mê căn nhà đó lắm cô biết không, cô xem cái listing này đi… Không những nó nằm ở nơi đắc địa mà còn gần nhà của bà má nuôi của ổng từ khi lọt lòng ở nước mình nữa đó, nhờ bả gọi nên tụi tôi mới biết căn nhà đó rao bán, tụi tôi mà mua được thì mấy đứa nhỏ đi học về buổi trưa hay chiều cũng được bà nội nuôi để mắt trông dùm, chạy qua chạy lại gần nhau tốt lắm!

- Em đã xem qua hồ sơ của anh chị rồi, sẽ xem lại kỹ hơn và trình lên cấp trên phê duyệt, anh chị không lo nhé, về ngủ yên đi, hai ngày sau em sẽ điện thoại lại và cho biết kết quả.

Chị ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt long lanh nước, hai bàn tay ghì chặt lấy mép áo khoác ngoài, vẻ van lơn:

- Cô ráng giúp giùm tụi tôi nhé, cho tụi nhỏ có chỗ ở tốt, có trường tốt…Tôi mang ơn cô suốt đời!

- Không có gì đâu chị, chị cứ về ngủ ngon, giữ gìn sức khỏe, em sẽ làm hết sức mà!

Hai ngày sau, khi có kết quả tốt, tôi vui mừng khôn xiết, muốn gọi anh chị ấy để báo tin vui, thế nhưng gọi mãi vẫn không gặp được chị Tuyên, gọi điện qua anh cũng không thấy ai cầm máy, tôi đành để lại lời nhắn:

- Xin hãy đến văn phòng gặp em chiều nay lúc 6:00 sau khi anh chị xong công việc nhé… Có tin vui!

Hôm ấy là thứ Năm, ngày tôi trực đến 8:00 tối. Khoảng 6:15 tôi nghe tiếng điện thoại reng. Cô thư ký báo tin cho biết là ông bà Trần đã đến với một người đàn ông nữa, em trai của anh Tuyên, tên Thanh, đợi tôi ngoài phòng khách. Tôi đứng lên đi ra đón ba người vào. Vô đến phòng, Thanh ngồi ở ghế bên cạnh, còn hai vợ chồng ngồi đối diện với bàn làm việc của tôi; tôi sung sướng, mặt mày hớn hở như chính tôi sẽ là chủ mới của căn nhà, tuyên bố ngay tin vui cho mọi người:

- Anh chị sắp làm chủ nhà rồi đó! Hồ sơ của anh chị đã được nhà bank chấp thuận. Chúc mừng anh chị nhé!

Tôi giang tay ra định ôm lấy họ để chúc mừng, chị Tuyên vội vàng cúi người xuống, mở một túi đen đem theo bên mình, lôi ra hai chai XO để lên bàn và một phong bì dầy cộm, tôi ngạc nhiên mắt mở to, nhìn ba món quà trên bàn với giá trị quá lớn, tim tôi đập như trống trong lồng ngực, anh Tuyên lên tiếng:

- Vợ chồng tôi có chút ít tấm lòng gởi biếu cô LyLy ăn Tết…

Chị Tuyên tiếp lời chồng:

- Không là bao nhiêu so với công lao của cô đã giúp đỡ tụi tôi, chúng tôi xin mang ơn cô cho đến suốt đời này…
 
Tôi nhìn sững hai người, lần đầu tiên trong 20 năm đi làm, tôi chưa có ai tặng cho những món quà quá sức giá trị như thế, cũng chưa bao giờ muốn trở thành người lạm dụng chức quyền để nhận lấy những món quà đắt tiền. Tôi tưởng tượng như mình là những tên quan chức hối lộ mà ba đã từng kể tôi nghe khi ông còn tại chức ở Việt Nam, có những kẻ mua quan bán chức, lợi dụng chức quyền để hối lộ, ăn trên ngồi tróc thiên hạ, bóc lột dân đen… Tôi cảm thấy như bị xúc phạm, lòng tự trọng bị tổn thương. Họ lấy tiền để mua chuộc tôi, hay để cám dỗ tôi!? 

Người tôi bỗng run lên, giọng nghẹn lại, những giọt nước mắt túa ra như mưa từng giọt, chảy xuống khắp mặt tôi, hai vợ chồng và cả Thanh hốt hoảng, đứng dậy vây quanh tôi, hỏi dồn dập lo lắng:

- Cô LyLy… cô LyLy… cô… sao… vậy? cô… có mệt không?

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, không biết phải giải thích ra sao, một lúc sau tôi mới lên tiếng run run:

- Các anh chị… tưởng là tôi… ăn hối lộ hay sao chứ?! … Tưởng lấy tiền ra để dụ tôi sao? Tôi…

- Không không đâu! …Cô hiểu lầm chúng tôi rồi, chúng tôi mang ơn cô, không có gì đền đáp được ơn này nên chúng tôi tìm đồ tốt đến biếu cô, chứ đâu có hối lộ gì đâu chứ! …Cô đừng nghĩ vậy nhe!

Tôi chỉ vào chiếc phong bì dầy cộm đặt trên bàn:

- Vậy chứ đây là gói gì đây?

- …Là gói tiền!

- Tiền là hối lộ đó! … tôi không nhận đâu, hãy đem ra khỏi văn phòng tôi đi! Ở đây có luật…cấm…

Thanh lúc này mới lên tiếng, nửa đùa nửa thật:

- Cô LyLy đây rất thẳng tính và dễ mến mà tôi chưa từng gặp, cô cho tôi cái cảm nhận đầu tiên … muốn làm tri kỷ với cô đó! … Anh chị tôi muốn tặng cô hai chai XO này vì muốn san sẻ niềm hạnh phúc của mình cho những người xung quanh, mà cô là người trực tiếp giúp họ… Còn cái gói mà cô nói “hối lộ” đó, là số tiền 15 ngàn, anh chị tôi muốn bỏ vào công băng mới mở của họ để trả tax và mọi thứ phát sinh sau khi mua nhà; cô LyLy hiểu hơi “nhanh” quá đó thôi!

Khuôn mặt chị Tuyên lúc này giãn ra, vui vẻ:

- Hồi đầu tiên gặp cô LyLy là mình mến lắm vì dễ thương và tính tình ngay thẳng, cô rất hay giúp đỡ mọi người mà không muốn người ta trả ơn. Nhờ vậy mà cô được tiếng tốt và chúng tôi những người mang ơn càng nhớ ơn cô hơn nữa… Cô sẽ là người coi công cho tụi này đến 30 năm sau khi trả xong cái nhà luôn có phải không? Tôi tin tưởng cô và sẽ coi cô như người nhà vậy, cô cho phép nhé.

Lúc này tôi mới thở ra nhẹ nhàng, xấu hổ:

- Em… xin lỗi đã … hiểu lầm. Em làm việc ở đây để giúp đỡ mọi người, nhất là người đồng hương mình, em không muốn vì thế mà bị người ta nói là ăn hối lộ hay thừa nước đục thả câu, tham quà cáp biếu xén của khách hàng đâu. Ở đây mỗi người đều có một chỉ tiêu, ai đạt được thành tích thì ngân hàng sẽ thưởng cho mình bonus vào cuối năm; rượu bánh, trái cây hoặc những món quà nhỏ, tụi em có quyền nhận, nhưng những “phong bì” thì tụi em không được phép nhận đâu, giám đốc nhà bank biết sẽ đuổi ngay! Mà riêng em cũng không muốn mình bị mang tiếng nữa, các anh chị hiểu không? Em chỉ xin giữ một chai XO coi như món quà giao hữu là nhiều rồi…

Năn nỉ tôi mãi vẫn không được, họ đã đem về một chai. Ngày ăn tân gia, vợ chồng anh chị Tuyên mời tôi và cô thư ký đến tham dự. Ngân hàng đã gởi một chậu hoa glaieul trắng với một chai rượu champagne lớn trong hộp gỗ có hai chiếc ly dài làm quà mừng; ngôi nhà cottage rộng rãi khang trang, có sân cỏ sau nhà rộng, phía trước có Fountain nước phun thật đẹp. Các con chị Tuyên chạy đuổi nhau cười vang, thật hạnh phúc.

Chúng tôi vui vẻ ăn uống, nói chuyện cho đến khuya, tôi được mọi người quý mến, anh chị Tuyên giới thiệu tôi với họ hàng, bạn bè chị. Khi tôi ra về, họ còn cố nhét tặng lại tôi thêm một chai XO nữa cho đủ cặp, rồi gói cho tôi một bịch thật to đồ ăn mà tôi không có thì giờ ăn vì phải giao thiệp, làm quen thêm với những khách hàng tiềm năng trong buổi tiệc.

Từ ngày đó tới nay, năm năm trôi qua, bốn lần đến nhà họ vào dịp lễ cuối năm, căn nhà luôn vang tiếng cười vui, căn nhà mà anh chị ấy nói luôn đem lại điều may mắn, tài lộc; chị Tuyên đã mở một tiệm phở nhỏ, đặt cơm tháng ở basement, có cửa ra vào riêng, bán nhỏ cho những người quen biết; hai đứa con đã lên bậc trung học, siêng năng, học giỏi. Mỗi lần có chuyện gì về ngân hàng đều gọi điện cho tôi như người trong gia đình:

- Cô Lyly ơi, năm năm hết kỳ hạn rồi, anh chị nên lấy thêm kỳ hạn nữa cố định hay tự do? Tiền hưu trí của tụi này lên bao nhiêu rồi? … Anh chị may mắn có duyên quen em, mấy người bạn chị vào ngân hàng gặp em, cũng khen em hết lời… Đúng là một người làm quan cả họ được nhờ!

- Dạ chị và các bạn chị quá khen thôi, em cũng như những nhân viên ngân hàng khác, chỉ có cái là mình là người đồng hương thôi… Để mai đi làm lại, em sẽ xem rate ra sao rồi mời anh chị đến nói chuyện cho ra ngô ra khoai trước khi ký tên nhe.

- Cám ơn cô quá chừng, không có cô thì làm sao mà tụi này có ngày hôm nay…

Bóng xe của anh chị Tuyên khuất sau con đường chính vào nhà tôi, khệ nệ xách những món quà của anh chị ấy vừa biếu vào nhà, nào là kẹo chocolate, cặp bánh chưng, gói mứt, cặp rượu, gói trà xanh thơm.

 Tôi nhớ câu chị hay nói mỗi lần tôi từ chối nhận quà:
- Mình là người đồng hương mà em, đừng ngại nhé!

Xuân về rực rỡ niềm vui,
An khang thịnh vượng, lộc đầy quanh năm.
Bình yên ở lại ghé thăm,
Vạn điều như ý – Tết xuân an lành.
 
Sỏi Ngọc
 
 
 
 

Ý kiến bạn đọc
26/03/202600:03:31
Khách
Ðáng buồn là nuớc Mỹ đang mất đôi cánh thiên thần. Về chuyện thiên thần bị cám dỗ sa vào tội lỗi thì Google AI có nói như sau:
AI Overview
"Fallen angels are spiritual beings, originally created good, who rebelled against God due to pride, envy, or lust and were expelled from heaven. Often led by Satan or Lucifer, they are associated with tempting humanity and corruption, with some traditions mentioning a third of heaven's angels falling."
Google transalation.
"Các thiên thần sa ngã là những sinh linh tâm linh, ban đầu được tạo ra với bản chất tốt đẹp, nhưng đã nổi loạn chống lại Chúa vì kiêu ngạo, đố kỵ hoặc dục vọng và bị đuổi khỏi thiên đường. Thường do Satan hoặc Lucifer dẫn đầu, họ gắn liền với việc cám dỗ nhân loại và sự tha hóa, với một số truyền thống đề cập đến việc một phần ba số thiên thần trên thiên đường đã sa ngã."
Ðáng mừng và thán phục là có những thiên thần ngự trong nguời trần thế không bị sa ngã và tiếp tục công việc từ thiện giúp nguời khác như chúng ta đã thấy hàng ngày.
25/03/202623:48:43
Khách
Thời thập niên 1960s, Mỹ là đồng minh rất tốt với VNCH cho đến khoảng 1973 thì Do Thái vì tranh giành viện trợ và ganh tị với VNCH nên cộng đồng Do Thái tại Mỹ dùng thủ đoạn ma giáo làm cho Mỹ thay đổi chánh sách với Nam VN. Truớc 1973 quân đội VNCH có đuợc các phuơng tiện hành quân và tải thuơng tân tiến như trực thăng hay máy bay. Học sinh tiểu hoc các truờng VNCH đuợc phát sách giáo khoa in tại Mỹ, lãnh bánh mì, và sữa tuơi hàng ngày. Lính VNCH đuợc phát thực phẩm phu trội như cá hộp và dầu ăn trong chuơng trình thực phẩm thặng dư của Mỹ. Lính hành quân có gạo sấy, thịt hộp nên dinh duỡng dồi dào, ai bị thuơng nặng thì tản thuơng vào bệnh viện dã chiến Mỹ hay ra hạm đội 7 nên cơ hội sống sót cao. Nguời dân quê mất hết nhà cửa đuợc định cư tại những khu tị nạn có nhà truờng học chuà nhà thờ và đuợc chánh phủ VNCH cung cấp gạo ăn 1 năm. Nói chung là truớc 1973 VNCH đuợc chánh phủ Mỹ chu toàn cung cấp nhu ta đi may bay first class mà không có một quốc gia nào tốt như Mỹ. Nhưng Do Thái lúc đó đang bị các quốc gia A Rập vây đánh, họ cần tiền bạc vũ khí nên cộng đồng DT dùng thủ đoạn giết VNCH để lấy tiền viện trợ. Mỹ xưa nguyên là quốc gia hào hiệp hiền từ nhưng khi bị Do Thái lung lạc kiểm soát thì Mỹ trở thành xấu. Một giả thuyết về Do Thái theo thánh kinh cựu uớc là khi Thuợng Ðế tạo ra con nguời thì Do Thái là version 1, chưa đuợc hoàn chỉnh nên có nhiều khuyết điểm tuy thông minh nhất nhưng lại tàn ác nham hiểm nhất thế giới. Các chủng tộc khác qua tiến trình tiến hoá version 2, 3, 4, các khuyết điểm bị xoá bỏ nên tốt hơn dân Do Thái chẳng hạn như dân Nordic Bắc Âu, Tây Tạng, vv... Gần mực thì đen, nuớc Mỹ bị ảnh huởng xấu cuả dân Do Thái nên tạo ra Bộ Chiến Tranh để theo đuổi chánh sách tham tàn thực dân hiếu chiến. Nuớc Mỹ xưa là thiên thần nhưng nay bị ma quỷ cám dỗ không còn là thiên thần nữa.
23/03/202622:26:57
Khách
Trong cuộc di tản Cao Nguyên bi thảm trên LTL 7B năm 1975 có những tâm hồn cao thuợng đầy tình nguời như trong truyện Tâm Hồn Cao Thuợng do Hà Mai Anh dịch dạy cho học sinh lớp Ba thời VNCH. Trích hồi ký Ngày Tàn Cuộc Chiến: Tuy Hoà Và Con Lộ Máu cuả phi công trực thăng Vĩnh Hiếu:
"Con tàu lướt qua một đám người nhỏ, tôi bay chậm lại rồi nói vội trong intercom:
– Thả đi…
Hàng chục ổ bánh mì rơi rải rác trên bãi cát vàng, từng nhóm người ùa chạy theo, nhào trên đất vồ vập, chen lấn dành giựt, một vài người già, con nít ngã lăn trên cát. Chỉ trong chốc lát, những bao bánh mì đã sạch nhẵn. Tôi lấy cao độ bay trở về, chợt nghĩ rằng mặc dù tàu còn một số đạn dược và rockets nhưng còn có thể chở được năm bảy người. Tôi bay vòng lại nhìn dọc theo dòng sông, tìm một nhóm người nhỏ, riêng rẽ để có thể bốc họ mà không bị tràn ngập như chiếc trực thăng của Thần Tượng đã bị rơi ngày hôm qua.
Bay qua một vùng rừng cây thấp, tôi thấy chừng năm bảy người đang núp nắng dưới bóng cây, hình như là một gia đình. Tôi lạng chiếc trực thăng xuống thấp và đáp kế bên tàn cây chừng vài chục mét, cát bụi bay mù mịt, nhóm người trong bụi cây ùa ra. Người đàn bà khuôn mặt mếu máo vì khủng hoảng, lấy chiếc nón lá che đứa bé đang ôm trong lòng cúi đầu chạy đến cùng với vài người đàn ông nhảy lên tàu.
...Tôi trao cần lái cho Liên rồi móc thuốc ra hút, nghỉ xả hơi sau một thời gian dài căng thẳng.
– Hôm qua bạn làm gì? Tôi hỏi Liên.
– À, tôi bay cho Tiểu Khu Tuy Hòa thả cơm vắt, mía khúc xuống cho dân chạy loạn và bốc người. Có chuyện này tôi quên kể cho anh nghe. Lúc bay ra vùng có một Ma Soeur đi theo tàu để thả đồ tiếp tế của Tiểu Khu Tuy Hòa. Khi tôi đáp xuống bãi cát, một toán người tràn tới leo lên tàu, Ma Soeur lẵng lặng nhảy xuống đất nhường chỗ không lên lại tàu, tôi cứ chần chờ, bà ngoắc tay bảo tôi bay đi. Thấy một đám người đang chạy đến, tôi không thể chờ lâu hơn nữa được phải cất cánh. Trước đó tôi có nghe Ma Soeur nói là muốn được xuống con lộ gia nhập với đoàn người chạy nạn để giúp đỡ họ, nhưng tôi không ngờ..."
23/03/202618:14:18
Khách
Chuyện hay thật nhiều tình người, mong tác giả viết thêm như đã hứa.
22/03/202617:04:14
Khách
Cám ơn các độc giả rất dễ thương đã đọc và ủng hộ tác giả nhé, cách đây vài năm còn đi làm ở ngân hàng, rất nhiều chuyện hy hữu xảy ra, không thể nào quên, mình sẽ từ từ kể để mọi người thưởng thức nhé. Cám ơn chị Hằng Nguyễn ở VVNM-VB đã ưu ái post bài viết của em SN và cám ơn khách Phao Ng đã đọc và khích lệ ạ! Cầu mong mọi người nhiều sức khỏe, vạn sự cát tường; tác giả SN
19/03/202618:08:34
Khách
Chuyện hay. Nguời đẹp bên ngoài lẫn bên trong như tác giả là hiếm có. Giúp đỡ nguời khác là làm điều làm phúc đức mà mọi nguời chúng ta nên làm. Có rất nhiều nguòi có lòng tốt thuờng hay giúp đỡ kẻ khác. Hồi chiến tranh VN, các toán Dân Sự Vụ VNCH và Mỹ vào làng khám bệnh, phát thuốc, đỡ đẻ, và cho tản thuơng giúp dân trong vùng xôi đậu không phân biệt bạn và thù. Năm 1972 báo Sóng Thần vận động chi phí mai táng hàng ngàn nguời chết trên Ðại Lô Kinh Hòang, năm 1975 phi công trưc thăng VNCH nhịn ăn lấy tiền mua bánh mì và đem nuớc uống cứu nguời di tản cao nguyên trên LTL 7B, ca sĩ Phi Nhung về VN nuôi ăn học cho hơn 30 trẻ em mồ côi VN, các quán cơm miễn phí cho bệnh nhân nghèo truớc cửa bệnh viện tại VN là những việc làm phúc đức. Trong khi đó đáng buồn là những kẻ lòng dạ độc ác gây chiến tranh xâm luợc cổ võ chiến tranh. Họ chỉ biết tạo nghiệp báo tang thuơng cho nhân loại.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 107,118
Tôi từng được làm quen với ngành điện toán từ thuở người ta còn dùng những chiếc máy lớn bằng cả căn phòng, đục lỗ trên những tấm bìa cứng để đưa chương trình được viết bởi những kỹ sư lập trình vào máy mà hãng IBM từng xây dựng cho công ty điện lực tại Saigon. Hơn ba mươi năm làm kỹ sư, tôi đã chứng kiến bao cuộc đổi thay: từ thời mainframe (máy tính chủ), qua personal computer (máy điện toán cá nhân), đến Internet (mạng điện toán toàn cầu), rồi smartphone (điện thoại thông minh). Nhưng có lẽ chưa bao giờ tôi thấy một làn sóng nào mạnh mẽ, nhanh chóng và sâu rộng như làn sóng Trí Tuệ Nhân Tạo - Artificial Intelligence, thường gọi tắt là AI.
Tôi bắt đầu để ý đến AI không phải bằng một bài báo khoa học hay một buổi hội thảo hoành tráng. Mọi thứ đến rất tình cờ. Một tối, tôi cần viết bản tóm tắt công việc, nhưng đầu óc rối tung. Người bạn ngồi cạnh bảo: “Thử hỏi AI xem, biết đâu giúp được.” Tôi bán tín bán nghi, nhưng rồi vẫn gõ vài dòng vào một công cụ lạ lẫm. Kết quả trả về gọn gàng, súc tích và khá logic. Đó là lần đầu tôi cảm thấy AI giống như một người bạn biết trò chuyện, chứ không chỉ là một cỗ máy lạnh lùng.
Bức chân dung đen trắng không màu mè hoa mỹ của người phụ nữ, trong ngàn vạn phụ nữ vợ của lính, thời đất nước ngã nghiêng, họ đã chiến đấu, không súng, không đạn, không huy chương, không khen thưởng, tất cả cho chồng, lót đường cho con bước lên, để rồi, kết thúc như một vở hài kịch. Được gặp lại chị, tôi vui mừng ôm chặt vai, vào sáng thứ Bảy, tại tiền đường nhà thờ các Thánh Tử Vì Đạo Việt Nam, thuộc Tổng giáo phận Seattle, trước thánh lễ Hôn Phối của người cháu gái gọi tôi bằng Dì, còn Chị, bên họ nhà trai. Tôi hỏi: - Chị lên Oregon mấy ngày rồi, anh đâu hả chị? Để em tới chào anh một tiếng. Chị trả lời: - Ờ! Ờ! Anh không có đây, vào nhà thờ đã....
Nhớ lại 50 năm trước, một điều dĩ nhiên là thế giới không phải như ngày hôm nay, nước Mỹ không phải như ngày hôm nay và người Việt ở Mỹ hay ở khắp các nơi cũng không hẳn là người Việt ngày hôm nay. Trong thời gian ấy, ít nhất hai thế hệ mới đã ra đời. Nhớ lại 50 năm trước, đêm cuối cùng, một phép lạ đã đưa chúng tôi lọt được vào quân cảng Saigon và trèo lên được chiếc chiến hạm cuối cùng đang nằm ụ, bỏ nước ra đi. Những ngày dài chen chúc nhau trong một con tầu chết máy trôi trên biển mãi mới đến được đảo Guam. Những ngày lang bạt, tất tưởi rời trại này qua trại khác, cuối cùng được đưa vào vào đất liền, và tạm trú tại Camp Pendleton trại Thủy Quân Lục Chiến miền Nam Cali. Trại trải dài hàng cây số, với hàng trăm căn lều vải đón nhận hàng trăm ngàn người tị nạn.
Ở xứ Bắc Mỹ này chúng ta không lạ gì các bảng hiệu ở một số cửa hàng “Open 24 hours” nghĩa là mở cửa cả ngày lẫn đêm. Nhưng cũng chưa rõ nghĩa lắm, bởi sẽ có người cắc cớ hỏi “24 hours nhưng có ngày nào nghỉ không”, thế là có ngay các tiệm “24/7” tức là mở cửa 24 giờ một ngày và 7 ngày trong tuần. Vẫn chưa hết, có lần ở Arlington, Texas thăm gia đình, tôi đã thấy một tiệm Walmart rộng lớn bề thế, khách ra vào tấp nập, dĩ nhiên là mở cửa 24 hours, với tấm bảng thật to và hàng chữ đầy kiêu hãnh: “WE NEVER CLOSED”, vậy là khỏi có ai thắc mắc suy nghĩ cho mệt đầu mệt óc! Tháng 8/2021 tôi bay qua Arlington dự đám tang của Ba. Tối hôm đó, khoảng hơn 10 pm, tôi cần một món đồ, nhưng các cửa tiệm khác đều đã đóng cửa, tôi chợt nhớ đến Walmart và nói với anh tôi: - Ôi, may quá, còn tiệm Walmart “never closed”, chúng ta hãy đến đó! Anh cười: - Hồi năm 2020, khi dịch Covid đến cao điểm thì tiệm đó đã phải đóng cửa cuối tuần, còn hàng ngày chỉ mở đến 10 pm,...
Bao nhiêu năm qua, ông Lân vẫn giữ lời nguyền: “Sống để bụng, chết mang theo” về một chuyện tình. Nhưng bước sang tuổi tám mươi, lòng ông day dứt… nếu không nói ra - một mai qua đời - sẽ không có ai biết được nỗi lòng tha thiết của ông về một mối tình thật đẹp nhưng đã kết thúc trong thương cảm - khiến hai kẻ yêu nhau cùng im lặng và dấu kín trong tim một nỗi niềm. Thế là, ông không còn giữ được lời nguyền - ông viết! Ông viết ra nỗi niềm chưa tỏ cùng ai như một cách để trải lòng… Từ lâu, ông nghe nói người ấy đi tu và đã khấn trọn đời - nguyện tận hiến tuổi thanh xuân và cuộc sống của mình để phụng sự Chúa. Bây giờ, người nữ tu ấy đã vào tuổi bảy mươi lăm, đang tu dưỡng trong một dòng tu nào đó ở Hoa Kỳ. Ông không có ý tìm gặp, nhưng nhưng mong tình cờ người nữ tu ấy đọc được truyện ngắn này mà thấy lòng xao xuyến, rồi san sẻ chút lòng kính yêu Thiên Chúa cho mối tình đầu thơ mộng… Thế là ông mãn nguyện.
Thời kỳ còn học trung học ở Việt Nam, qua sách vở tôi đã biết đến cây cầu Golden Gate Bridge – cầu Cổng Vàng - là cây cầu treo dài nhất thế giới nối thành phố San Francisco của tiểu bang California đến quận Marin xuyên qua biển Thái Bình Dương. Cây cầu là một trong những biểu tượng của San Francisco và Hoa Kỳ được quốc tế công nhận là một trong những kỳ quan thế giới hiện đại. Tôi đã ao ước được một lần đặt chân trên cầu này và tự tay chụp được bức ảnh đẹp của nó.
Vừa nhận được từ Báo Việt Báo, thư mời về tham dự lễ phát thưởng ”Viết Về Nước Mỹ” năm thứ 25 (2024-2025) được tổ chức tại Nam Cali vào ngày 30-11-2025, tôi cảm thấy thật vui vì lại có dịp đi Cali để thăm người chị và các cháu, đồng thời gặp lại một số bạn bè trước đây cùng chung lớp ở Trường TH Gia-Long và Trường SP Sài gon. Ngoài việc tham dự lễ phát thưởng VVNM, tôi cũng dự định đi thăm một vài thắng cảnh ở Cali mà trước đây tôi chưa hề biết đến. Tôi và con gái book vé xong và hành lý cũng đã sắp xếp gọn gàng, chỉ chờ đến ngày, mẹ con tôi sẽ làm một cuộc du lịch ngắn nhưng tôi tin chắc rằng trên cả tuyệt vời.
Người Việt Nam chúng ta ai cũng tự hào về phở. Trong gần 200 nước trên thế giới, chỉ có trên mười quốc gia là có những món ăn nổi tiếng ai cũng biết. Người Nhật thì có sushi. Đại Hàn thì có kimchi. Ý Đại Lợi thì có món pizza. Nói đến Việt Nam là cả thế giới biết món phở. Khi người Việt Nam mới qua Mỹ còn dịch phở thành “beef noodle” cho người bản xứ hiểu. Bây giờ thì cứ nói phở là ai cũng biết nó là món gì. Tuy phở cho chúng ta niềm tự hào này, tôi ước gì người Việt Nam mình nâng món ăn dân tộc này lên một tầm cao mới để chúng ta có thể ngẩng đầu cao hơn nữa. Sau mười năm “khoái ăn sang” (sáng ăn khoai) từ năm 1975, tôi điểm tâm bằng phở mỗi ngày từ năm 1985 cho đến khi rời Việt Nam để đi định cư tại Mỹ vào năm 1991. Trong khu Kiến thiết, quận Phú Nhuận, nơi tôi ở, có ba quán phở gần nhau và cả ba quán đều bán phở bò. Tôi cứ xoay tua ăn sáng tại ba quán phở này. Năm 1988, có một quán phở gà mới mở ở quận ba, đối diện với nhà thờ Vườn xoài trên đường Lê Văn Sỹ (Trương Minh Giảng cũ)
Chúng tôi rời San Jose khi sương sớm còn bám trên hàng cây hai bên đường, lá rung nhẹ trong gió như vẫy chào một ngày rong chơi mới. Ở tuổi 74, mỗi chuyến đi trở thành một món quà-không ồn ào, không kế hoạch rườm rà, chỉ là cuộc hẹn với đất trời và với chính những cảm xúc đã từng tưởng bị thời gian làm lắng lại. Mỗi chuyến đi là một dịp tự thưởng, một sự trân quý dành cho thời gian vẫn còn cho phép hai vợ chồng già bước ra khỏi cuộc sống quen thuộc thường ngày. Napa Valley, vùng đất của nho, rượu vang, nắng vàng và triền đồi xanh ngát chờ đón chúng tôi bằng sự nhẹ nhàng ấm áp rất riêng của nó.
Nhạc sĩ Cung Tiến