Hôm nay,  

Vòng Hoa Thanksgiving

28/11/202517:17:00(Xem: 4987)
 
TG Biển Cát (đứng thứ 2 từ trái) trong lễ trao giải VVNM 2023
TG Biển Cát (đứng thứ 2 từ trái) trong lễ trao giải VVNM 2023
         
Tác giả tên thật là Trần Hương Thủy hiện sống tại South Carolina. Tác giả là một cây bút được yêu mến và đọc nhiều trong giải thưởng VVNM. Bà vừa nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm 2023. Bài viết kỳ này là câu chuyện buồn về quãng đời ngắn ngủi của một em bé mắc bệnh lạ. Tuy ngắn ngủi nhưng em đã sống hạnh phúc và ra đi bình an trong tình thương vô bờ của mẹ và người láng giềng giàu lòng nhân ái.
  
***
 
Em sinh ra không bình thường như những đứa trẻ khác. Sáu tháng tuổi, em bắt đầu có những hiện tượng lạ. Mẹ đưa em đi khám, và phát hiện em bị chứng Progeria - một căn bệnh hiếm gặp mà khoa học chưa thể chữa trị được. Em không bụ bẫm, không lớn lên theo vòng tay chờ đợi của cha mẹ, mà già nhanh từng ngày cùng những giọt nước mắt đau khổ của mẹ.
 
Em lớn lên trong ánh mắt ướt nhòa ấy. Mỗi nếp nhăn xuất hiện sớm trên gương mặt non nớt của em lại hằn thêm một vết thương trong tim mẹ. Có những đêm, em tỉnh giấc, thấy mẹ ngồi lặng bên giường, bàn tay run run khẽ vuốt mái tóc đã mỏng và thưa của em, như sợ rằng chỉ cần một cái chạm mạnh thôi, những sợi tóc cuối cùng cũng sẽ rụng hết. Đêm nối ngày, mẹ hao gầy theo từng nhịp thở yếu ớt của em, nhưng ánh mắt mẹ chưa bao giờ rời đi, như muốn khắc vào hồn em một điều: “Con không đơn độc.”
 
Ba lái xe đường dài. Từ khi phát hiện ra căn bệnh của em, những chuyến xe của ba như trôi đi xa hơn. Thi thoảng ba mới trở về, không còn tiếng còi xe “tin tin” rộn rã, mà thay vào đó là những tiếng thở dài mỗi khi nhìn thấy em. Tiếng thở dài ấy mệt mỏi, không trách móc, nhưng lại khiến trái tim em vỡ ra thành những vết nứt không thể hàn gắn. Em học cách thu mình, trốn trong phòng, để khỏi nghe âm thanh ấy. Có lúc em nghĩ, giá mà ba đi mãi còn dễ chịu hơn là trở về với cái nhìn lạc lõng nửa chừng, như thể sự hiện diện của em là một điều không ai muốn thừa nhận.
 
Mẹ hiểu tất cả. Mỗi khoảng trống mà ba để lại, mẹ lặng lẽ lấp đầy bằng một sự dịu dàng cam chịu. Mẹ không nói gì, không trách gì, chỉ cúi xuống ôm em vào lòng. Trong vòng tay ấy, em thấy mình còn giá trị, thấy hơi thở còn đáng để giữ. Với em, mẹ là mái nhà duy nhất, là ngọn đèn duy nhất còn sáng trong căn nhà trống vắng.
 
Không có ba, nhà rất vắng. Chỉ có tiếng gió lùa thông thốc qua các phòng, thổi tung rèm cửa cuốn lên phơi bày sự trống trải rồi trả lại sự im lặng kéo dài. Em lại mang mặc cảm khi thấy mẹ hay ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm như trông chờ một bóng hình vô định. Những lúc ấy, em chập chững từng bước đi xiêu vẹo đến bên mẹ, ôm mẹ bằng đôi bàn tay cong queo. Bàn tay bé nhỏ không đủ sức che chở, nhưng đủ để mẹ khẽ mỉm cười, và nụ cười ấy là phần thưởng lớn nhất đời em.
 
Em biết mình khác biệt. Thân thể ngày một yếu, xương cốt mỏng manh, đôi chân không thể chạy nhảy như bạn bè. Nhưng từ khung cửa sổ nhỏ nơi căn phòng em nằm, em tìm thấy một thế giới khác - thế giới của những bông hoa, và của một bà lão lặng lẽ gieo trồng bên kia con đường.
 
Bà xuất hiện mỗi sáng, cặm cụi trên dải đất hẹp ven đường. Đôi tay run run nhổ cỏ, đặt xuống những hạt giống, tưới bằng chiếc bình nước cũ. Không mấy ai để ý, nhưng em dõi theo không rời mắt. Một buổi sáng, khi tỉnh dậy, em thấy trên bệ cửa sổ một bông cúc trắng còn vương sương. Tim em run lên vì hạnh phúc. Rồi hôm sau, hôm sau nữa, bệ cửa luôn có một bông hoa mới: thược dược tím, hướng dương vàng, đôi khi chỉ là một nhành cỏ dại.
 
Căn phòng vốn lạnh lẽo dần biến thành khu vườn rực rỡ. Em giữ hoa trong tay, như giữ một bí mật ngọt ngào chỉ mình em biết: bà lão ngoài kia, bằng cách nào đó, đang nói chuyện cùng em. Và với em, đó là cuộc đối thoại đẹp nhất của đời mình.
 
Một ngày nắng ấm, em năn nỉ mẹ cho ra ngoài. Bà lão tự tay đẩy chiếc xe lăn cũ đưa em sang bên kia đường. Đất ẩm dưới chân, gió nhẹ trong tóc - em thấy mình như được hòa nhập vào cuộc sống bình thường.
 
- Bà ơi, sao ngày nào bà cũng trồng hoa? - Em hỏi.
Bà ngẩng lên, mỉm cười:
- Vì hoa làm con đường bớt buồn hơn.
- Nhưng có mấy ai để ý đâu, bà?
Bà khẽ vuốt một cánh hoa:
– Không sao. Ta thấy, là đủ. Nếu có ai dừng lại mỉm cười, thế cũng đủ. 
Em im lặng. Bà cô đơn, giống như em. Hai nỗi cô đơn gặp nhau, chia nhau bằng một bông hoa mong manh cánh mỏng.
 
Từ hôm đó, thỉnh thoảng em được đưa ra luống đất. Em ngồi trong xe lăn, chạm khẽ vào hoa còn ướt sương, nghe bà kể chuyện. Giọng bà khàn khàn, chậm chạp, nhưng hiền lành. Em hỏi:
- Bà có buồn không, khi chỉ một mình?
- Có chứ, - bà gật đầu.
- Thế… gia đình bà đâu? Những người thân của bà ở đâu?
- Họ ở xa lắm, cháu à.
 
Bà dừng tay, cúi nhìn xuống chiếc bóng của mình. Chiếc bóng in dài trên cỏ một vệt hắt hiu. Rất lâu sau, bà mới cất giọng khe khẽ, thủ thỉ như đang nói cùng chính mình:
 
- Trước đây bà cũng có một gia đình hạnh phúc - một người chồng mẫu mực và một đứa con trai ngoan. Nhà bà lúc nào cũng tràn ngập tiếng nói cười, từ bếp lửa ra tận hiên ngoài.
Rồi chiến tranh ở một đất nước xa xôi nào đó mang tên Việt Nam, nhiều chiến binh Mỹ đã đến đó, và không bao giờ trở lại. Trong đó có chồng con của bà. Không nấm mồ, không di ảnh, chỉ còn vài bức thư cũ và một khoảng trống không ai lấp nổi.
 
Giọng bà lạc đi, như thể ngọn lửa đã cháy cạn. Rồi bà khẽ cười, một nụ cười nhói buốt:
- Bà trồng hoa là cách thắp lên chút nắng cho bóng mình đỡ dài hơn. Biết đâu, họ sẽ ngửi thấy hương hoa, thấy màu hoa rực rỡ mà lần theo lối về nhà.
 
Em nắm lấy bàn tay bà, bàn tay già nua run rẩy nhưng vẫn ấm. Em nhận ra, nỗi cô đơn có khi chẳng cần nhiều lời, chỉ một ánh mắt hiểu nhau cũng đủ.
 
*
 
Chợ Kroger hôm ấy như một thế giới khác. Ánh đèn giăng khắp nơi, rực rỡ đến choáng ngợp. Những gói quà được xếp cao, buộc nơ vàng, đỏ, xanh; những cây thông phủ đèn lấp lánh, phản chiếu lên đôi mắt em như nghìn ngôi sao nhỏ. Hoa trạng nguyên nở rực, đỏ đến mức tưởng chừng có thể tan ra trong gió. Dòng người tấp nập, tiếng nói cười hòa với nhạc Noel vang sớm.
 
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, em được ra ngoài - thế giới bỗng sáng lóa, ồn ào, đến mức khiến tim em vừa hân hoan vừa hoảng sợ. Em nắm chặt tay mẹ, líu lo như con chim nhỏ vừa được tung cánh:
 
- Mẹ ơi, năm nay con sẽ làm một bữa tiệc Thanksgiving thật đẹp nhé! Con sẽ tự gói quà cho mẹ, cho bà. Con sẽ làm hai vòng hoa - một cho bà, một treo ở cửa nhà mình.
 
Giọng em hồn nhiên, rộn ràng, líu lo như chim hót. Mẹ nhìn em, đôi mắt lấp lánh niềm vui, đôi má hồng lên vì gió, và trái tim me vừa ấm áp, vừa nhói đau. Chưa bao giờ em có được một ngày vui trọn vẹn đến thế. Giữa những gói quà và ánh đèn lấp lánh, mẹ chợt hiểu - có những niềm vui sinh ra chỉ để kịp nở rộ một lần, rồi để lại trong lòng người ở lại.
 
Khi về đến nhà, em vẫn chưa thôi nói về những cây thông lấp lánh và giàn đèn đủ sắc. Ánh mắt em như còn giữ nguyên mọi tia sáng ngoài phố, lấp lánh đến nỗi mẹ phải cúi xuống hôn nhẹ lên trán em, sợ một cơn gió nào đó sẽ lạc vào và cuốn mất niềm vui mong manh ấy.
 
Những ngày chớm đông, em không còn được mẹ cho ra ngoài nữa. Trời âm u một màu mây xám. Những con chim đã xuôi về phương nam ấm áp, bỏ lại những cành cây trơ trọi không còn tiếng hót gọi em thức dậy.
 
Biết em buồn, bà chuẩn bị cho em một chiếc vòng bằng rễ cây, cùng bao nhiêu lá thông xanh và trái thông khô. Mẹ cũng mua cho em thêm những quả châu đủ màu, chậu hoa trạng nguyên và đôi găng tay bé xíu. Vậy là em cặm cụi kết kết, gỡ gỡ mãi. Em trải tấm giấy nâu ra bàn, cẩn thận đặt những chiếc lá khô, vài cành thông nhỏ, sợi ruy băng đỏ.
 
- Mẹ ơi, con sẽ kết hai vòng hoa nhé. Một cho bà, một cho nhà mình. Bà sẽ bất ngờ lắm, mẹ nhỉ? 
 
Em cười, giọng nhỏ xíu nhưng tươi như ánh lửa vừa nhóm. Ngoài trời, gió thổi nhẹ, mùi quế và táo nướng từ căn bếp hàng xóm bay qua khe cửa. Mẹ nhìn đôi tay bé nhỏ đang cẩn thận xoắn sợi dây, từng cử động chậm rãi, yếu ớt mà vẫn cố nâng lên. Bàn tay ấy đã gầy đi nhiều, nhưng trong mắt mẹ, đó là bàn tay đang giữ lấy cả một mùa lễ, cả một ước mơ nhỏ nhoi.
 
Em tưởng tượng đến lúc chiếc vòng thành hình, sẽ treo lên cửa sổ. Vòng hoa đủ sắc màu rực rỡ đong đưa trong gió, chào đón một mùa lễ hội Thanksgiving rộn rã. Em háo hức chờ đợi niềm vui hiếm hoi trong những chuỗi ngày lặng lẽ của mình.
 
Nhưng thời gian trôi, sức em yếu dần như những vệt nắng lắt lay không thể vương nỗi trên bậc thềm rêu cũ trước nhà.
- Cháu sợ mình không kết xong vòng hoa của bà… - Em thì thầm.
Bà lặng đi, rồi siết nhẹ bàn tay em:
- Không sao đâu. Cháu sẽ ổn thôi.
 
Lá thông, trái thông và hoa tươi chất đầy trên bàn. Hương thơm xua bớt mùi thuốc men, màu sắc làm dịu nỗi nhợt nhạt của tường vôi. Nhưng thân thể em ngày một héo mòn. Trong ánh mắt mẹ, em có thể thấy được nghìn vạn nỗi lo âu không nói thành lời.
 
Mùa đông vắng mặt trời 
 
Rồi một sáng mùa đông, mặt trời quên mọc.
 
Trên bàn, vòng hoa còn dang dở, mới được kết nửa chừng, dây ruy băng đỏ vẫn vương trên mép bàn, những cành thông nhỏ rơi lẫn vào sợi tóc mềm của con. Con nằm nghiêng, đôi mắt khép hờ, môi vẫn mỉm cười - nụ cười như vẫn đang mơ dở về bữa tiệc Thanksgiving đầu tiên, về bà, về mẹ, và chiếc vòng hoa sẽ lung linh trên cửa nhà mình.
 
Mẹ ngồi lặng. Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt con, trong veo đến mức khiến mẹ không dám thở mạnh. Bàn tay con bé nhỏ đặt hờ lên vòng hoa chỉ vừa kết đóa trạng nguyên, như muốn giữ lại điều gì đó giữa ranh giới của mơ và thực. Ngoài phố, tiếng xe bắt đầu rộn ràng, người ta mang theo gà tây, táo, những bó hoa trạng nguyên đỏ thắm.
 
Mùa lễ đang đến, rực rỡ và vội vã. Còn trong căn phòng nhỏ, thời gian như ngừng lại. Chỉ có hơi ấm từ bàn tay mẹ khẽ chạm lên tay con - ấm đến nhói lòng. Mẹ cúi xuống, hôn lên mái đầu trơ trụi của con, khoảnh khắc ấy, mẹ biết - con chỉ vừa khép mắt để kịp bay về phía ánh sáng - nơi không còn những cơn đau.
 
Mẹ ôm chặt bàn tay nhỏ, thì thầm qua làn nước mắt:
- Con ơi… nếu có thể, mẹ xin gánh thay cả nỗi đau này, để con được thêm một ngày nữa thôi.
 
Nhưng thêm một ngày rồi vòng hoa có kịp hoàn tất, hay để nỗi đau của mẹ thêm trĩu nặng một ngày? Từ hai vực mắt mẹ , nước mắt tuôn mãi không dừng, như dòng suối ròng rã chảy  xuyên suốt cuộc đời đứa con bé nhỏ tội ngiệp của mẹ, cho đến tận phút giây này, và có lẽ còn tuôn mãi những tháng năm sau nữa.
 
Ngoài cửa sổ, bà lão xuất hiện. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt một đóa hướng dương vàng rực lên bệ cửa. Màu vàng ấy như một mảnh mặt trời cố níu lại giữa mùa đông xám ngắt. Bàn tay bà run run, bấu chặt bệ cửa, đôi mắt mờ lệ nhìn vào căn phòng im lìm. Bà gật đầu thật nhẹ với mẹ, như nhắn rằng: “Hoa sẽ nở thay cho lời tiễn biệt. Hoa sẽ nở cho cả hai người mẹ.”
 
Mẹ cúi xuống, nước mắt rơi trên gương mặt bình thản của con. Nụ cười non nớt vẫn còn phảng phất nơi khóe môi, như thể con chỉ đang ngủ yên, mơ một giấc mơ không đau đớn.
 
- Con ơi, hôm nay mặt trời quên mọc… nhưng mẹ vẫn ở đây. Dù bóng tối có dài đến đâu, mẹ vẫn ngồi bên con, mãi mãi.
 
Căn phòng bừng lên bởi hương hoa, hòa lẫn với mùi muối mặn của nước mắt. Ngoài kia gió rít căm căm, nhưng trong lòng mẹ, ngọn lửa tình yêu vẫn cháy, âm thầm, dai dẳng, cháy cho đến tận cùng.
 
Dư âm 
 
Sau ngày con đi, cửa sổ căn phòng nhỏ vẫn luôn mở. Mỗi sáng, trên bệ vẫn có một đóa hoa tươi, bà lão lặng lẽ mang đến.
 
Người qua đường có kẻ dừng lại, mỉm cười trước luống hoa rực rỡ bất chấp mùa đông. Có kẻ bước qua, chẳng hề ngoái lại. Nhưng với mẹ, từng đóa hoa là một nhịp tim, là dấu chân nhỏ bé con để lại.
 
Có hôm, mẹ ngồi thật lâu bên cửa sổ, tay cầm bông hoa còn vương sương sớm. Hoa trở thành sợi dây nối liền hai thế giới - một bên đã khép lại, một bên còn dang dở.
Thỉnh thoảng, trong những làn gió nhẹ buổi bình minh, mẹ ngẩng lên, như thấy đôi mắt trong veo của con vẫn dõi ra từ khung cửa. Mặt trời có thể quên mọc, nhưng tình yêu con để lại thì còn mãi - dịu dàng, trong trẻo, long lanh như chưa từng khép lại.
 
Và trong mỗi mùa Thanksgiving sau đó, khi mẹ thắp nến bên khung cửa sổ, hương quế và táo lại lan ra, quyện cùng mùi hoa. Trong làn sương sớm, mẹ nhìn thấy vòng hoa năm nào khẽ đong đưa trong gió, và nghe đâu có tiếng con cười.
 
Không có cuộc chia ly nào thật sự - chỉ là một bàn tay đã hóa nắng, khẽ đặt lên vai mẹ, dịu dàng như thuở nào.
  
Biển Cát
(SC)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 446,621
Chiều thứ Năm, ngay sau bữa cơm sum họp nhân dịp Lễ Tạ Ơn cùng cậu con trai, vợ chồng tôi cùng cô con gái thu xếp hành lý chuẩn bị lên đường. Chúng tôi tạm biệt con trai trong sự lưu luyến quen thuộc của những gia đình có con lớn sống xa nhà; vừa tự hào vì con trưởng thành, lại vừa nghèn nghẹn vì những cuộc gặp gỡ luôn ngắn ngủi. Dịp này càng đặc biệt hơn khi chúng tôi phải chia tay sớm, bởi cậu bận học hành, không thể cùng chúng tôi tham dự chuyến du lịch kết hợp tham dự lễ trao giải Viết Về Nước Mỹ lần thứ 25, một sự kiện mà chúng tôi đã mong chờ và chuẩn bị từ lâu.
Hồi tháng Tám năm nay, khi Việt Báo mới thông báo những tác giả trúng giải VVNM (Viết Về Nước Mỹ) 2025, tôi liền gọi điện thoại khoe ông xã dù biết chàng đang làm việc. Chàng trả lời tỉnh bơ: - Cuộc thi này coi bộ …dễ quá hả em? Tôi chưng hửng: - Anh nói vậy nghĩa là sao? - Thì em dự thi ba mùa, 2021-2023, và năm nay 2025, cả ba mùa đều trúng giải, không dễ thì là gì? - Ủa? Ủa? Hello? Không biết chàng thờ ơ hay đang bận tiếp khách hàng đến tiệm mua thuốc mà chẳng thấy trả lời! Chẳng lẽ nào chàng chỉ nói đùa, và có ý vừa khen vừa … mỉa mai tôi?
Hôm qua tôi đi tham dự lễ trao giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ (VVNM) lần thứ 25. Vậy là đã tám năm từ khi tôi tham dự lễ trao giải VVNM lần trước và hai mươi ba năm từ lần đầu. Có nhiều thứ đã thay đổi và cũng còn nhiều cái vẫn còn nguyên như hai lần trước. Khách mời danh dự năm 2002 có nhạc sĩ Phạm Duy, tài tử Kiều Chinh, nhà thơ Du Tử Lê, nhà báo Đỗ Ngọc Yến của báo Người Việt. Trong những người này chỉ còn tài tử Kiều Chinh có mặt ngày hôm qua. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó cũng là năm bà Trùng Quang được vinh danh là tác giả cao tuổi nhất (92). Năm đó có lẽ tôi là một trong hai tác giả trẻ tuổi nhất (29), người kia là Orchid Lâm Quỳnh (?). Hôm qua, tại lễ trao giải VVNM, tôi vẫn còn là một trong ba tác giả lãnh thưởng trẻ nhất. Vừa đậu xe xong, bước ra là thấy tác giả trẻ tuổi nhất, Võ Phú, đang đi bên cạnh. Võ Phú tuy là tác giả trẻ tuổi nhất ngày hôm qua nhưng lại là một trong những tác giả nhiều “tuổi VVNM” nhất vì đã tham gia từ năm 2004...
Cộng đồng người Việt khắp nơi đang đánh dấu năm thứ năm mươi sinh sống ở hải ngoại. Nửa thế kỷ – một chặng đường đủ dài để lớp người lưu vong trưởng thành, đủ lâu để một nền văn hoá vừa tiếp thu cái mới mà vẫn giữ vững căn cước cội nguồn. Chính từ sự giao hòa giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống Việt và văn hóa nơi xứ người, giữa gian truân và thành tựu, giải thưởng Viết Về Nước Mỹ ra đời như một nhịp cầu kết nối các thế hệ, một hành trình nhân văn bảo tồn tiếng Việt, lưu giữ ký ức, chia sẻ kinh nghiệm hội nhập và hướng đến tương lai vững vàng của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ sau 50 năm. Thành lập một phần tư thế kỷ trước, đúng ngày 30 tháng 4 năm 2000 – kỷ niệm 25 năm người Việt miền Nam phải bỏ xứ ra đi – giải thưởng Viết Về Nước Mỹ nhanh chóng trở thành diễn đàn gửi gắm tâm tư, tình cảm và kinh nghiệm hội nhập thực tế, qua hàng chục ngàn câu chuyện, hàng ngàn cuộc đời.
Không phải ngẫu nhiên mà Viết Về Nước Mỹ được nhà thơ Nguyên Sa gọi là “Lịch Sử Ngàn Người Viết.” Mà nếu tính cho đến ngày hôm nay, con số “ngàn” ấy chắc đã lên tới chục ngàn, trăm ngàn. Viết Về Nước Mỹ năm nay là năm thứ 25.
Tôi quẹo xe vào tận cùng góc phải khu Almaden Safeway Center San Jose, CA, tìm được một chỗ đậu, và mở cửa bước ra ngoài. Ngọn gió cuối thu dịu dàng thổi qua những hàng cây trụi lá, mang theo chút hơi lạnh đầu đông, len vào từng góc khu shopping lớn của miền Bắc California. Bãi đậu xe của siêu thị Safeway chiều nay đông kín vì gần ngày Lễ Tạ Ơn, một trong những ngày lễ lớn của Hoa Kỳ. Dù chỉ mới đến Mỹ hơn ba năm, tôi cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm về việc kiếm chỗ đậu xe ở cái shopping mall này khi đi mua sắm. Chọn đi xa một chút nơi cuối bãi thì dễ có chỗ trống và khỏi sợ ai đụng quẹt mình. Thấy trời còn chút nắng chiều, tôi bước trở lại xe lấy cái mũ rộng vành chụp lên đầu và đeo vào cặp kính râm. Đi ngang qua chỗ cái thùng rác dưới gốc một cây xanh, tôi xém vấp vào một người quần áo nhem nhuốc đầu trùm mũ áo lạnh sùm sụp với cái bao nylon lớn đen thùi lùi đựng đầy chai lon nhôm nhựa nằm cạnh bên...
Thật khó ngờ rằng, bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi vẫn còn dịp lo liệu cho tuổi già của bố mẹ. Chính trong những ngày ấy, tôi bắt đầu nghĩ về tuổi già, không của ai khác mà của chính mình. Khi va chạm với thực tế, tôi thấy hình bóng tương lai của mình trong từng chi tiết nhỏ: nào khó khăn lúc bước vào trong xe, nào không thể tự mặc cho mình manh quần tấm áo. Tôi là con cả trong một gia tộc đông anh em. Dù đã sống trên đất Mỹ lâu hơn khoảng gần ba mươi năm so với thời gian tôi từng sinh sống ở quê nhà, tôi vẫn giữ lối nghĩ của người Việt: phận làm con là phải chăm sóc cha mẹ lúc xế chiều, như một phần máu thịt, chẳng cần ai nhắc. Có lúc đứng một mình, tôi tự hỏi rằng đã sẵn sàng cho vai trò đó đến đâu, và câu trả lời luôn dẫn tôi về với trách nhiệm không thể thoái thác. Dẫu tôi có đến bảy đứa em và mấy chục đứa cháu, tôi vẫn coi phần chính của bổn phận ấy thuộc về mình.
Căng Thẳng! Hôm nay thiệt tình căng thẳng quá! Trường lớp đã tan. Một trăm mười một ông thầy Papua New Guinea (PNG) đã lục tục kéo nhau về nhà, nghỉ lễ gần ba tuần rồi. Nhưng văn phòng ông giáo vẫn mở cửa từ sáng sớm đến đêm khuya, bởi chấm điểm thi, cộng điểm các lớp, lên bảng điểm để gửi về các đấng bậc của mười một địa phận trên toàn quốc. Trong khi thiên hạ tà tà đi chơi khắp nơi, ăn khoai lang heo nướng, uống bia SP địa phương, bụng ai nấy tròn vo, thì đèn trong phòng ông giáo vẫn sáng. Ông vẫn ăn khoai, vẫn khù khụ ho lao, vẫn cặm cụi bút đỏ chấm chấm gạch gạch bài luận, vẫn cộng điểm, vẫn bạc mái tóc, vẫn mình hạc xương mai. Trời PNG cuối năm lại mưa bão liên miên. Mưa biến con đường chạy bộ thành bùn lầy, thế là mặt mũi ông giáo chương to như con bò chết sình hơn ba ngày nằm bên vệ đường. Căng thẳng đủ điều, nhưng ông giáo vẫn không quên lễ Tạ Ơn, Thanksgiving 2025.
Tôi đến với “Viết Về Nước Mỹ “muộn màng, khi tóc đã điểm bạc, khi đã đi quá nửa đời người và khi trái tim tưởng chừng như đã chai mòn trong cuộc sống bận rộn, bôn ba nơi xứ người. Thế mà chính nơi đất khách này, giữa những mùa thu lá rụng của Silicon Valley, tôi lại tìm thấy một lối đi mới - con đường của chữ nghĩa, của ký ức, của hoài niệm và của những điều không thể nào quên.
Cuối tuần vừa rồi, gia đình tôi lại đưa cậu con trai trở về khuôn viên Đại học James Madison, sau gần một tuần nghỉ lễ mùa thu. Con đường I-64 hướng Tây vẫn đẹp như thuở nào. Những triền đồi nhuộm vàng, đỏ, cam… đủ mọi sắc lá của buổi đầu thu, rực rỡ và lãng đãng trong nắng dịu. Tôi vẫn yêu con đường này, như đã yêu từ lần đầu khi đi qua, cách đây đã hai mươi sáu năm. Ký ức bỗng ùa về như gió thu chạm khẽ vai áo. Hồi đó, tôi chỉ là một cậu sinh viên năm thứ hai xa nhà. Cũng vào một kỳ nghỉ lễ, anh bạn Mai Thọ Triều rủ tôi về nhà anh ở Roanoke chơi. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến cung đường I-64W rồi I-81S, và cũng là lần đầu tiên tôi đến Roanoke. Từ dạo ấy, tôi yêu thành phố nhỏ nằm giữa lòng núi ấy, và đã từng viết về nó trong bài tùy bút "Roanoke, (Virginia) và Buổi Chiều Gió Lộng."
Nhạc sĩ Cung Tiến