Hôm nay,  

Một Di Dân Già Học Esl Tại Mỹ Quốc

29/05/200200:00:00(Xem: 170396)
Người viết: Thái Nguyễn
Bài tham dự số: 2-553-vb80525
Tác giả Thái Nguyễn, cư trú tại Fountain Valley, sanh năm 1920. Tuy đã 83 tuổi, cụ Nguyễn vẫn tiếp tục học Anh ngữ ESL. Sau đây là bài viết đặc biệt ghi lại cảm tưởng của vị học viên cao niên, bằng cách hành văn trịnh trọng thường thấy trong thế hệ của cụ.

Hầu hết người già đều lui về bóng tối; Tôi già, tôi còn sống vui, sống trẻ, sống thanh cao. Ai bảo: Già lẩm cẩm, thiếu minh mẫn, bỏ trước quên sau vẫn kiếm hoài.
Không! Tuổi già như tôi còn xài tạm, chữ ít lòng nhiều, tôi còn ham học, học sao đủ tiếng, đủ nói qua loa, khỏi giả câm, không giả điếc.
Tôi đã tám mươi ba, tôi không nói ba hoa, học cho vui, biết cho vui, chẳng ham danh lợi, chẳng tham tiền.
Mai đây lui về chín suối, tiền bạc đầy túi, khó nổi mang theo. Có danh, có vọng, vọng tưởng làm sao tránh được bốn chữ: "Ích kỷ hại nhân" để muôn dân còn nhớ mãi! Tiền tài phấn thổ, nghĩa trọng thiên kim!
Ôi đời là thế! Nói là nói, làm là làm.
Người ta say vì danh vọng, say vì tiền, mê vui xác thịt, mê triền miên. Tôi vui dậy sớm, vui luyện hình, luyện làm sao ăn ngon, ngủ được, giữ mãi ẩm thực, tứ thời điều độ, mỗi độ xuân về, mỗi xuân tươi, yêu đời, yêu sống, yêu sinh ngữ.
Mỗi sáng tôi dậy năm giờ, lo ăn, lo học, lo kịp chờ lên xe. Lên xe tôi đến nhà trường, tay cắp sách vở, tay cầm "cane" theo. Mắt tôi mang kiếng nom xa, tôi thay kiếng cận lúc vào hành văn.
Anh văn khó đọc, khó nghe, nói nhanh như chớp, người già khó theo. Nói thì nói ngọng, nói nghẹo, nói lăng, nói dịu, nói trầm, lại thêm nói bổng.
Ôi khó thật là khó, nhưng có khó mới có khôn, có công mài sắt, có ngày nên kim. Có chí thì nên, ai bền nấy thắng, mắt mờ tai điếc, răng rụng xì hơi, lưỡi cứng đơ, khó nhờ người uốn.


Thầy giáo người Mỹ, không nghĩ cũng biết bằng giọng khác Việt Nam, khó mà đọc theo giống như nguời Mỹ. Mỗi dịp thốt lên không đúng giọng Mỹ, ai nói nấy nghe, ai đọc nấy hiểu, thầy không hiểu trò, trò chẳng hiểu thầy, mạnh ai nấy hiểu, hiểu lung tung, huề cả làng!
Âu chi đừng vội bi quan, vạn sự khởi đầu nan, dần dà rồi cũng ổn "Thị học như thị chích" học là vui, là thích, thích thú thơm ngon như giòn thịt nướng.
Ngày tháng trôi qua, miệt mài kinh sử, mỗi chữ mỗi suy, suy nghĩ làm sao cho mẹo, luật song toàn, chữ nghĩa rõ ràng, câu kéo đàng hoàng, súc tích, ngắn gọn. Nghe thì nghe kỹ, nghe nhanh, thính tai như thỏ to vành mới ngoan.
Nghe kỹ, nghĩ nhanh, tập trung lẹ, là mẹ thành công. Ôi, tuổi xế, đời tàn mà còn mang nặng nợ, nặng nợ vì chữ, vì nghĩa, vì văn hóa. Tham ăn, tham ngủ, tham đủ trò chơi. Nay tôi tham học cũng là trò tham. Sống mỗi nết, chết mỗi tật, tham, sân, si, mải mê kiếp người thêm bận rộn.
Xưa có câu: Mê cay, mê đắng, ai chẳng mê ngọt, mê bùi! Nay tôi mê chữ cũng là thú mê.
Đồng sàng đổ bác, cờ bạc, trụy lạc mê say, ít ai say chữ, say chữ Anh văn, lắm "mốt" lắm "tăng", ai hằng nhớ nổi.
Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy
Cơm no, áo ấm. Độ rày ai lo"
Độ rày đã có người lo
Lo cơm, lo chữ, lo ngữ Anh văn
Ai lo chẳng kịp, chẳng bằng Mỹ lo
Mỹ lo do bộ giáo dục, do ban xã hội, do đội "worker"
Di dân người Việt, không thiệt điều gì
Cơm no, chữ học, hơn thì quanh năm
Học sao cho giỏi, học được Anh văn
Sinh ngữ quốc tế, khó dễ đủ điều
Học được, nói thông, rộng đường giao tế
Ôi! Hay làm sao, đẹp làm sao cho cuộc sống Mỹ Việt
Việt Mỹ đề huề mọi bề hoan hỷ.
Fountain Valley, April 17, 2002
THÁI NGUYỄN
Chú thích:
-”ESL”: English Second Language (Anh văn sinh ngữ phụ).
-Cane”: Cây gậy của người già dùng để chống khi đi bộ.
-”Thị học như thị chích”: Xem sự học là thơm ngon thích thú như ăn thịt nướng.
-”Worker”: Người cán sự lo thủ tục giấy tờ để người thụ hưởng lãnh trợ cấp của Bộ Xã Hồi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 864,572,786
Chị Hạ-Giao là chị bà con của tôi. Từ khi kết quả siêu âm cho biết chị đang có một bé trai và một bé gái trong bụng, tin vui này bùng ra trong đại gia đình tôi chẳng khác pháo bông tưng bừng xẹt nở trên nền trời nhân ngày quốc khánh. Tính chung cả hai bên họ nội ngoại, nếu cách đây mười mấy năm tôi là đứa bé đầu tiên của
Để tôi kể cho ông nghe những giấc mơ của tôi, nó cứ lập đi lập lại trong nhiều năm, kể từ khi tôi biết mình là một người đàn ông cho tới bây giờ. Biết là một người đàn ông, ý ông là. Cứ hiểu theo nghĩa thông thường là một người không còn là một cậu con trai ngây thơ trong trắng nữa. OK, hiểu. Giấc mơ ấy luôn luôn bắt đầu
Tôi qua US lúc 14 tuổi. Cả gia đình còn kẹt lại VN vào lúc đó. Tôi bảo lãnh cha mẹ sau khi ổn định và chúng tôi đoàn tụ năm 1995." Là kỹ sư trong một hãng tele-communication tại San Diego, Lê Tường Vi tự sơ lược tiểu sử như trên,
Tác giả 36 tuổi, cho biết ông thuộc một gia đình HO, sang Mỹ cuối 1990, hiện là cư dân Barling, Arkansas, nghề nghiệp: accountant. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là chuyện vui vẻ gia đình Việt tại Mỹ  “Vợ làm Nail, chồng cắt cỏ”  rất được bạn đọc tán thưởng. Sau đây, thêm một bài viết mới của ông. Một chiều thứ sáu  đẹp trời nọ
Một buổi chiều nọ ba cha con tôi đang chơi trò vật lộn ì xèo trên sàn nhà. Bà xã đi đâu về mặt hầm hầm, bước vào nhà ngồi cái phịch xuống ghế sofa, chưa kịp nóng đít bả đã đứng dậy vổ tay bôm bốp ra hiệu yên lặng. Cha con tôi lập tức gỉa từ cuộc chơi kéo lại ngồi quây quần dưới chân mẹ nó, ngỏng cổ chuẩn bị nghe thông báo
Ngọc Anh là tác giả Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên. Sau vụ nước Mỹ bị khủng bố tấn công làm nổ tháp đôi ở New York, cô viết bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể chuyện sở làm, một công ty chủ nhân người Ả Rập Hồi Giáo, nhưng hàng trăm nhân viên đủ gốc Á gốc Âu, gốc Do Thái sống với nhau hoà thuận. Bài viết được trao tặng
Dzô...dzô...dzô ... mày phải uống cho hết, Birthday Boy mà uống không hết là quê lắm đó. Đó là tiếng của đám bạn "xôi thịt" đến nhà Tom lúc ba mẹ vắng nhà để chúc mừng sinh nhật cho Tom, gọi là "xôi thịt" vì chúng đi theo và tung hô Tom chỉ vì Tom là con trai một của một thương gia giàu có ở vùng Nam California này, nên mọi trang trải
Vứt hết đống hành lý sang một bên cho mẹ và các cô dì dọn dẹp, tôi lững thững bước ra khoảng sân trống trước nhà. Những giọt nắng chiều óng ả chiếu xiên qua cành hoa phượng vỹ rồi ngã xuống mặt đường tạo thành những hình thù nhảy muá lơ thơ. Bầu trời nơi đây xanh biếc, ẩn hiện những áng mây hững hờ trôi. Một cơn gió thoảng
Tác giả Trương Ngọc Bảo Xuân đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2001, với bài viết "32 Năm Người Mỹ và Tôi". Cho tới nay, bà vẫn liên tục góp nhiều bài viết giá trị cho giải thưởng. Hiện bà cư trú tại Boat City, Marina del Rey, California;
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, 60 tuổi, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ được đặc biệt quí trọng. Năm 2002, ông là tác giả nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ với các bài viết
Nhạc sĩ Cung Tiến