Hôm nay,  

Người Boss Cũ

04/05/200400:00:00(Xem: 265810)
Người viết: VÀNH KHUYÊN
Bài số: 529-1067-vb8020504

Tác giả tên thật là Trần Thị Ngọc Trâm; Sinh năm 1965 tại Sài gòn; Hiện là nhân viên xã hội tại Salem Oregon. Đây là bài viết về nước Mỹ đầu tiên của cô.

Tôi nghĩ tôi may mắn lắm mới được ông làm boss vào thời gian đó. Ông là người boss thứ năm của tôi trong suốt quá trình chưa đầy năm năm làm việc. Lúc đó , tôi đang ở học trình cuối của chương trình 4 năm, đi làm full time, đi học part time, tôi không còn nhớ tôi đã ăn ngủ và nghĩ ngơi ra sao, cứ ngày này qua tháng nọ, năm này qua năm khác, và đến lúc cuối này, đúng ngay cái lúc cuối nhiều khó khăn nhất, tôi có ông làm Boss.
Tôi nghe phong phanh từ hai người đồng nghiệp ông có bằng luật, ông đang làm tại văn phòng trung tâm của sở xã hội tiểu bang tôi đang sống, chịu trách nhiệm sửa đổi luật tại tiểu bang. Chức lớn vậy mà ông chịu đổi gió bằng cách xuống cái chi nhánh sở xã hội tôi đang làm để lo lắng cho chục người như tôi nơi đây.
Có lần tôi hỏi ông dù rất sợ ông nghĩ tôi cho ông là người không thành công.
"Ông có thấy ông đi xuống không " "
Ông chỉ cười nói với tôi ông đang làm việc ông thích , ôngcòn thêm , gặp tôi và làm việc chung với tôi là cả một vinh dự.
Trời, từ đó tới giờ tôi mới biết có ông là một người Mỹ ăn nói ít mất lòng người khác dễ sợ.
Tôi đen đủi , cục mịch , gặp ai chào đó, chào họ không thấy cố tình lại gần chào cho họ biết , chỉ được cái chỗ đó mà ông cho là vinh dự khi biết tôi.
Không biết còn vinh dự nào khác không !

OoO

Mỗi sáng, tôi làm từ bảy giờ, ra sớm buổi chiều để còn đến lớp học. Sáng nào ông cũng đi ngang say Hi với tôi , khác hẳn với những người boss trước , có chuyện khách phàn nàn mới thấy họ tại bàn tôi làm việc. Có ngày ông còn đưa cho tôi một nhánh hồng tươi, ông bảo từ vườn ông và ông muốn tôi có một ngày làm việc thật đẹp.
Tôi đi từ hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, tôi không nghĩ ông có tình ý gì, tôi rất quý ông, tôi để cánh hồng ngay ngắn trên bàn vì không có bình sẳn, hết giờ làm tôi kính cẩn mang về nhà treo ngược cho khô để giữ làm kỷ niệm. Tôi quý ông như một người cha và tất cả những gì từ ông, cành hồng hay cái donough buổi sáng , tôi đều trân trọng.
Có lần tôi được nói chuyện với ông vào giờ ăn trưa thật lâu. Ông tâm sự đã từng có người tình VN, ông thương cô ấy lắm nhưng cuối cùng không thành. Tới giờ ông vẫn ghi nhớ mãi tình yêu đó. Tôi cũng tự hỏi có phải tại cái cô Việt Nam đó mà ông có cảm tình với tôi không "
Cũng không thành vấn đề cho lắm vì trong quan hệ cấp trên cấp dưới , tôi còn coi ông là một người hướng dẫn tôi trong cuộc đời , ông như cha tôi , lúc đó đang sống tại thành phố khác , dạy dỗ tôi biết tập trung vào công việc trước mắt khi tôi lơ đễnh vì quá mệt mỏi , biết quên đau buồn khi đoạn đường tôi đã đi 5 năm qua từ lúc còn là cô gái quê Việt nam nghèo, chân ướt, chân ráo mới định cư tại Mỹ cho đến ngày đã làm được năm năm tại văn phòng xã hội và sắp ra cử nhân. Ông luôn lo lắng sợ tôi bỏ cuộc vì khó khăn trong công việc , lòng tự ty và những căng thẳng của cuộc sống lúc đó.
Tôi ngập trong sự bình an, tôi mong có ông hoài để tôi cảm chút bình lặng trong cuộc đời thường từ ngày định cư.


Nhưng cuộc vui nào rồi cũng tàn, ông lại được gọi về văn phòng trung tâm để lo trách nhiệm mới về luật cho lợi ích của người Da Đỏ tại tiểu bang.
Thế là ông xa chi nhánh này, tôi xa ông. Tôi không khóc vì biết vận may của mình thế đã là nhiều, nhưng tôi rất nhớ ông, nhớ cái tri thức, lịch lãm, phong cách của ông, của một người có học thật sự biết nâng đỡ những tinh thần rất cầu tiến, chịu thương , chịu khó mà ông cho tôi là một điển hình.

OoO

Năm đó, tôi ra trường, ông gửi tới tôi một bình hoa hồng thật đẹp, có người đem tới sở. Ai cũng nghĩ đó là từ người yêu của tôi. Lúc đó tôi cũng vừa mới có người yêu, nhưng anh hứa sẽ đến dự lễ ra trường của tôi nên đâu có cần làm như vậỵ
Ngày ra trường, tôi xúng xính trong chiếc áo đen, mỉm cười thỏa mãn trả xong nợ đèn sách.
Lãnh bằng xong, tôi chạy vội ra ngoài kiếm người thân. Tôi đang dáo diếc tìm anh thì trời đất ơi, người boss cũ của tôi đang vui mừng chạy tới. Ông nói ông ngồi trong đó dự nãy giờ và đợi tôi ra. Tôi ômchầm lấy ông, ông hôn vào trán tôi và chúc mừng tôi đã thành đạt. Cùng lúc tôi cũng gặp anh đang kiếm tôi, tôi giới thiệu boss tôi với anh, ông rớm nước mắt dặn anh phải tốt với tôi vì ông cho rằng tôi là một cô gái rất đặc biệt.
Trời, tôi không biết tôi đặc biệt cái chỗ nào, khách hàng không phải thì tôi cũng nói lại , người ta phàn nàn về tôi, méc lên ông, chả rõ ông nói họ thế nào mà qua ngày sau, người khách đó lại nói chuyện với tôi đàng hoàng lắm .
Tôi thật không biết phải nói sao trước lòng tốt của người Boss cũ dành cho tôi. Tôi có thành tích giữ các mối quan hệ đường xa rất lâu, hy vọng tôi sẽ giữ được liên lạc với ông, dù tôi biết rằng đâu phải chỉ tôi, còn phụ thuộc vào ông nữa .
Năm đó ông và vợ đi dự đám cưới của tôi. Tôi rất vinh dự khi có ông đến dự vì khách mời chả có mấy ai. Cuộc sống vừa qua tôi có mấy ai là bạn, tiệc cưới của tôi chưa đầy mười bàn và toàn là những người đã từng đỡ đầu tôi trong học tập , trong việc làm, không ai cùng lứa tôi cả, trừ những người anh em họ.
Cũng năm đó , tôi sinh con thiếu tháng. Khi còn chưa nhận ra việc gì đang xảy ra với mình, tôi đã nhận được hoa chúc mừng và chia xẻ của ông .
Năm tháng sau con mất , tôi buồn đến nát ruột, người Boss cũ gọi điện chia buồn và hẹn tôi ngày gặp tại chi nhánh tôi đang làm việc .
Ngày đó, tôi cùng ông dạo trên đồi bằng xe riêng của ông vào giờ ăn trưa. Ông an ủi tôi nhiều lắm, xét về vị trí và thân phận, tôi hiểu sự quan tâm của ông dành cho tôi thật là vô giá.
Mỗi năm trước Giáng Sinh tôi đều gửi thiệp tới ông dù không nhận lại.
Khi về Việt nam tôi mua qua một bức tượng người Thượng gùi muối thật đẹp để dành cho ông.
Bức tượng đó vẫn còn ở nhà tôi, tôi chưa biết khi nào tôi đưa được nhưng tôi luôn hiểu rằng tâm lòng , tình cảm và sự kính trọng của tôi dành cho người boss cũ bao giờ cũng đầy vì ông là người duy nhất từ đó đến giờ để lại trong tôinhững dấu ấn thật con người. Những dấu ấn đó làm tôi vui và thấy mình được trân trọng nơi cái xứ sở đồng tiền là trên hết này.
Xin chân thành cảm tạ ông bằng tất cả tấm lòng của một con người lưu vong ...
Ông là ông Bob Staver, người boss cũ.

VÀNH KHUYÊN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 866,748,603
Tác giả hiện đang giảng dạy Việt ngữ Viện Đại Học UCR (University of California, Riverside). Bà thường xuyên tham gia sinh hoạt cộng đồng đặc biệt là góp phần duy trì văn hoá và ngôn ngữ Việt. Viết Về Nước Mỹ 2017, bà nhận giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những tác giả góp phần phát triển chữ Việt, văn hóa Việt tại hải ngoại.
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất hiện cư ngụ với vợ tại Brooklyn Park, MN. Ông đã về hưu sau khi dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota. Ông cũng từng dạy Anh Văn thiện nguyện tại Trung hoa và Việt Nam và Việt Ngữ cho chùa Phật Ân tại Roseville, MN. Ông đã đoạt giải thưởng danh dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 18. Bài mới nhất của ông được đăng 2 kỳ. Sau đây là phần kết.
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Với bài "Niềm Đau Ơi Ngủ Yên" viết về trại tị nạn Palawan-Philippines, Triều Phong đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bài mới nhất của tác giả viết nhân Ngày Lễ Vu Lan năm nay.
Tác giả đã góp bài Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu và hiện vẫn liên tục góp thêm nhiều bài viết giá trị. Là cựu giáo sư trung học ở Việt Nam trước năm 1975, vượt biên đến Mỹ năm 1984, ông đi học và trở lại nghề cũ. Sau nhiều năm dạy tại một trường công lập Mỹ ở San Jose, tác giả về hưu tại Riverside, Nam California.
Tác giả là cư dân Miami, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, quê hương, con người. Viết Về Nước Mỹ 2015, Y Châu nhận Giải Đặc Biệt. Bài mới của ông viết về lễ cưới của hai con Cúc Phương và Quang Nhật. Lễ cưới được tổ chức tại Texas 19/8/2017, kế cận mùa bão lụt.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, đã nhận giải bán kết 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Bài viết về nước Mỹ của Ngọc Anh cho năm thứ 18 là chuyện Bắc Houston, nơi cô đang sống, Tháng 8, 2017
Sau lớp tập cuối cùng trong ngày Thứ Sáu, Châu ngỏ lời mời vợ chồng Phong ra ngoài dùng cơm tối. Phong muốn thoái thác nhưng Châu nói nhân dịp sinh nhật của hắn; hơn nữa, hắn cũng muốn mượn cơ hội này để thảo luận với chàng về lời đề nghị mai mối mấy tuần trước.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông đã nhận giải Vinh Danh VVNM 2016, đồng thời, cũng là tác giả Viết Về Nước Mỹ đầu tiên có nhiều bài đạt số lượng trên dưới một triệu người đọc.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, cho biết bà tên thật là Huỳnh Kim Oanh, sống tại tiểu bang Virginia. Trước 1975 tại Việt Nam đã làm thơ đăng báo. Đến Mỹ, hiện nội trợ việc nhà,
Tác giả quê quán ở Bến Tre, đi du học Mỹ năm 1973 và ở luôn cho tới ngày nay. TG gia nhập chương trình VVNM do Việt Báo tổ chức từ năm 2015. Năm đầu tiên, nhận được giải danh dự (2016)
Nhạc sĩ Cung Tiến