Hôm nay,  

Tôi Đi Dự “Viết Về Nước Mỹ” 2019

16/08/201900:00:00(Xem: 10845)

Tôi Đi Dự “Viết Về Nước Mỹ” 2019

Tác giả: Cao Đắc Vinh

Bài số: 5765-20-31572-vb6081619

 

Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Bài viết mới của ông là thư gửi cô giáo cũ, vị niên trưởng trong các tác giả vào chung kết VVNM năm thứ 20.

Ngoc Hanh_norfolk

Cô giáo Ngọc Hạnh.

 

Cao Dac Vinh

Tác giả Cao Đắc Vinh.

 

* * *

Kính thưa cô Ngọc Hạnh,

Chúng ta cùng sống trên đất Mỹ, cô ở miền Đông, em ở miền Tây. Khi xưa cô là giáo sư trung học Nguyễn Trãi, em là cựu học sinh... Năm cô vào dạy cũng là lúc em rời trường, xa nhà, xa đất nước lưu lạc cho đến nay!

Tuy không học cô ngày nào nhưng em nhận cô là Thầy qua nhân cách của một nhà giáo tiêu biểu và lòng từ bi độ lượng đối với nhân quần xã hội. Em biết cô qua lời thương ý đẹp từ đám học trò cũ ân cần hỏi thăm rồi gần đây, em gặp cô qua văn chương... Cô là văn sĩ nghĩ sao viết “dzậy” để người đọc luôn nhận ra một chân tình mộc mạc nhưng thành thực tín cẩn.

Cô sanh ở Sa Đéc, người miền Nam hai mùa mưa nắng nên cá tính giản dị, sống trên đời dù mưa hay nắng cũng thế thôi, quan trọng vẫn là tình thương. Buffon đã viết: “Văn là người” quả đúng không sai.

Thế rồi cô tham dự Việt Báo “Viết Về Nước Mỹ” năm thứ 20 khi tuổi đã ngoài 80, kết quả bất ngờ cô là một trong 8 người được vào chung kết tháng 8, 2019.

Niềm vui trọn vẹn bởi vì đây cũng là dịp để cô về thăm họ hàng, hội cựu học sinh Nguyễn Trãi nam Cali, anh chị Mai Đông Thành dự tính một bữa tiệc chào đón cô, bạn mới hội Văn Bút cũng tha thiết mời gọi để gặp mặt cô lần đầu rồi bạn cũ đồng nghiệp trải qua bao khó khăn thời quê hương đổi chủ cũng mong chờ hội ngộ bởi tuổi già như lá vàng, một cơn gió thoảng cũng dễ lìa cành!

Ở đây cô có người bạn thân, một nhà văn được lắng nghe và đọc nhiều trong cộng đồng là cô Bùi Bích Hà. Cô Hà cũng vui mừng và mong ngày gặp cho bõ tháng ngày xa cách.

Tiếc thay trời không đãi ngộ, “tuổi già như nắng chiều” hẹn nhau rồi không đến! Qua những tâm tình trao đổi, đọc lên ai cũng mủi lòng... Cô Hà viết:

“Tuổi già như nắng chiều, không còn mấy niềm vui. Nghe tin Hạnh không bớt ho, các bạn dưới này và Hà chia sẻ phần nào những khó chịu trong cơ thể của bạn, chẳng biết làm gì, nói gì hơn là cùng nhau cầu nguyện an bình cho nhau. Hà vẫn đau chân, đi đứng đều đau và nhất là ngồi lâu một chút thì đau nhiều hơn nên dù muốn lắm cũng đành để vợ chồng Vinh đại diện Hạnh cho gọn gàng thôi. Hạnh đừng buồn Hà nhé, mình đã chẳng cùng nhau đi bao nhiêu đoạn đường gian nan hay sao mà giờ phút này, hưởng ké một chút tiếng thơm của bạn lại đành ngồi nhà nhìn?”

Thế rồi một chiều chủ nhật không như mọi chiều, bầu trời tháng tám Cali trong xanh, tuy buồn không gặp được cô Hạnh và cô Hà, vợ chồng em cũng lên đường vinh dự thay cô dự lễ phát giải VVNM 2019.

Đúng 6 giờ chúng em đến nhưng quan khách đã tề tựu đông đủ. Bà Kiều Chinh nhận xét rất sâu sắc khi phát biểu mở màn bữa tiệc... Bà đi dự tiệc nhiều nơi, lần nào cũng thấy sự chậm trễ, đặc biệt chiều nay nhiều người hăng hái đến trước giờ khai mạc nên bà ngạc nhiên vì cả chỗ đậu xe cũng khó tìm.

Những cô tiếp viên mặc đồng phục áo dài màu phượng đỏ nhìn thật vui và đẹp mắt. Họ như đã quen tổ chức một buổi lễ trang trọng như thế nên sắp xếp mọi việc rất chu đáo, mang niềm vui đến mọi người với nụ cười tươi tắn luôn nở sẵn trên môi.

Có tất cả 16 tác giả nhận giải Viết Về Nước Mỹ, sau 8 giải Đặc Biệt thì đến 7 tác giả Danh Dự phần chung kết.

Cuối cùng cô Hạnh giải Danh Dự, chị Tố Nguyễn giải vinh danh Tác Giả, ông Nguyễn Văn Tới giải Tác Phẩm và bác sĩ Vĩnh Chánh giải quán quân chung kết Tác Giả & Tác Phẩm với bài: “Đằng Sau Mặt Trăng”.

Văn chương không hẳn là hư cấu, có hư có thực và những tác giả sống với tác phẩm để đời đa số là thực chẳng hạn bài viết “Đằng Sau Mặt Trăng” đoạt giải cao quý hôm nay của tác giả Vĩnh Chánh.

Cốt truyện là sự thật, tuy phũ phàng đau thương đối với gia tộc và gia đình ông nhưng niềm lạc quan và hy vọng vẫn luôn tiềm tàng giữa hạnh phúc xum vầy.

Chiếc bàn tròn chúng em ngồi nhìn ra sân khấu rất rõ. Cô Hằng ở toà soạn Việt Báo xếp đặt thật khéo, tất cả ba cặp cựu học sinh Nguyễn Trãi ngồi gần nhau bên cạnh cô Kim Ngân xinh đẹp, giám đốc Hội Việt Học và học giả Nguyễn Văn Sâm.

Tình cờ vợ chồng em bắt truyện với cô Ngọc Ánh, người lãnh giải Trùng Quang năm nay với bài “Ông Đồ Già Trên Đất Mỹ”, ai đọc truyện này cũng hiểu ngay chân dung “ông đồ già” chính là người cô nhận làm chồng.

Đêm nay em thoáng nhận ra nhiều khuôn mặt cũ vì cách đây 6 năm, cùng ngày tháng chỉ khác năm, chủ nhật 11 / 8 / 2013 tại nhà hàng Moonlight Westminster… ông Vĩnh Chánh, bà Phương Hoa và em lãnh giải Danh Dự. Tác giả Phan giải vinh danh Tác Giả và Mimosa Phương Vinh giải Tác Phẩm. Khôi An là “Hoa Hậu” giải chung kết.

Sáu năm trôi qua nhưng nhìn họ hôm nay vẫn tươi trẻ yêu đời. Chị Trương Ngọc Bảo Xuân bây giờ đã lên chức chủ khảo, thật đẹp với mái tóc mới và chiếc áo đỏ sang trọng.

Sau khi bác sĩ Vĩnh Chánh diễn tả cảm tưởng và đề nghị phân nửa phần thưởng trao lại VietBao Foundation để tiếp tục duy trì văn hoá, nửa kia sẽ làm thiện nguyện giúp đỡ thương phế binh và tù nhân lương tâm nơi quê nhà thì em nghĩ ngay đến cô bởi đó cũng là ước nguyện tâm huyết của chính cô. Viết đến đây, em biết cô đang vui trong lòng.

Về ẩm thực, đêm nay hơn cả tiệc cưới, cá thịt tôm rau đủ loại... hết món này lại đến món khác.

Tóm lại, giải văn chương “Viết Về Nước Mỹ” 2019 đã tổ chức hoàn hảo, nhà hàng Grand Garden biến thành một không gian thân mật nhưng không kém phần trang trọng.

Những cô gái áo đỏ xinh tươi như hoa, cô Thụy Trinh và anh Hoàng Dũng điều khiển chương trình điêu luyện, thành phần ban giám khảo có người tóc đã hoa râm, những thi sĩ, văn sĩ, những quan khách trong bộ âu phục chỉnh tề và lẫn cả một chính trị gia lên sân khấu bày tỏ cảm tưởng rất nồng ấm với áo T shirt và quần Jean... Dù thế nào đi nữa, họ đã cùng nhau làm nên một nghĩa cử tuyệt vời, ấy là duy trì nền văn học Việt.

Em đi về với bức hình chụp tay cầm ngân phiếu và bằng khen đứng trước phông ảnh “Viết Về Nước Mỹ”, gia đình và bạn bè sẽ ngỡ em là nhân vật chính thế nên “sự thật” mắt thấy tai nghe chưa hẳn đã là sự thật! Muốn biết sự thật về một người hãy đọc văn vì “văn chính là người”, khó lòng giả dối.

Sáng nay em đã ra bưu điện gởi đến cô món quà văn chương Việt Báo gồm ngân phiếu, sách báo và nhiều bằng khen tặng.

Vợ chồng em nghĩ đã chu toàn trách nhiệm mà cô giao phó. Cuối thư kính chúc cô nhiều sức khỏe và vui sống bình an tuổi già.

Kính bút,

Irvine 8/12/2019

 

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 864,317,151
Xin hỏi thực lòng nhé, trên đời này chuyện gì khiến ta vưà vui mừng lại vừa ngao ngán" - Xin thưa, đó có phải là khi ta nhận được thiệp mời đám cưới không" - Taị sao vậy cà " - Đơn giản thôi. Ta mừng vì bạn bè còn nhớ đến ta, hàng xóm láng giềng còn nghĩ đến ta. Nhưng khi phải đi dự tiệc lại là nỗi khổ. Cách đây bẩy tám năm về trước cặp vợ chồng
Khoảng bốn giờ chiều Sandy bấm điện thoại intercom, bảo cô muốn nói chuyện ngay với Bích. Bích vội nhấn nút "save" để giữ laị những gì vừa đánh vào computer rồi mau mắn tới văn phòng riêng của cô ta. Nàng phân vân tự hỏi sao hôm nay cô trưởng phòng có vẻ tư lự, khác hẳn bản tính vui vẻ, hay bông đùa thường ngày.
Nhà tôi và tôi mở nhà hàng ăn tại Mỹ từ năm 1977 tới năm 2002 thì tạm đóng cửa vì lý do sức khỏe. Tính ra khoảng thời gian làm nhà hàng được đúng 25 năm. Trong dự tính nhà tôi còn muốn tiếp tục làm thêm 10 năm cho đủ 35 năm con trâu đi cày. Hiện nay nhà tôi vẫn còn say mê muốn tiếp tục lăn sả vào cơn ác mộng này như một vài
Hình như bất cứ ai khi thấy cảnh-sát thì thường có tâm trạng hơi sờ sợ. Nhất là di dân Việt-Nam như tôi, với ấn-tượng công-an hành xử ở quê nhà, lại thêm chẳng hiểu tiếng Anh thật rành rẽ, nên thấy cảnh-sát là tự nhiên dè chừng! Đang lái xe trên freeway mà thấy bóng xe cảnh-sát là giảm ngay tốc-độ! Nghe còi hụ xe
Tôi sinh truởng ở miền Nam lớn lên theo cuộc chiến, tôi biết Hà Nội qua sách vở, báo chí. Trong chiến tranh tôi nhìn về phương Bắc như một kẻ thù cần phải tiêu diệt, mộng ước của chúng tôi phải đặt chân lên Hà Nội bằng đôi giầy "sô". Nhưng những điều đó chỉ là một ảo tưởng. Kết thúc cuộc chiến 20 năm, nguời Hà Nội gọi chúng tôi
Hồi còn trẻ, trò Thọ vẫn thường rầu rĩ mỗi khi phải thay đổi trường học. Nhưng thời gian trôi nhanh..., mái tóc huyền ngày xưa cầu cứu thuốc nhuộm che dấu màu trắng ai oán, thì Thọ bỗng nhận ra mình là người may mắn được học nhiều trường, có dịp tham dự và làm quen với vô số bạn mới ở nước ngoài. Cách đây 6 tháng
Thành, con trai lớn của tôi nay sắp sửa lên đường đi hỏi vợ. Nhìn con trai trưởng thành, tôi mỉm cười khi chợt nghĩ đến chính mình: mới ngày nào còn là cậu bé mặc quần đùi chơi bắn bi quên cả giờ cơm trưa về nhà bị ba phạt quỳ, mà nay sắp sửa thành "anh xui." Thành năm nay gần 34 tuổi, nó và cô bạn gái quen nhau vì bọn trẻ
Lễ Vu Lan năm nay tám chị em chúng tôi vẫn còn may phước để trân trọng gài cái bông hồng trên áo. Má tôi năm nay trên tám chục tuổi rồi mà má vẫn còn khoẻ mạnh, tiếng nói còn sang sảng, tinh thần còn minh mẫn tuy rằng đi đứng đã có phần chậm chạp. Tại sao chỉ có ngày lễ Vu Lan cho Mẹ mà không có ngày lễ Vu Lan cho Cha"
Một tối ăn sinh nhật ở nhà người bạn láng giềng đã vãn. Bà con bè bạn về gần hết, chỉ còn lại mấy thằng bạn thân quây quần quanh cái bàn nhỏ ở patio, chưa chịu chia tay. Anh H, chủ nhà, bữa nay 49, coi bộ hơi "xừng xừng", và muốn cuộc vui "birthday" của mình tiếp tục "tới bến", nên xách
Hơn tuần nay tình hình chiến sự ở miền nam Lebanon vẫn tiếp tục sôi động, kể từ khi máy bay Do Thái xâm phạm lãnh thổ Lebanon để truy kích các mục tiêu của bọn khủng bố Hezbolla, sau khi bọn này bắt cóc hai người lính Do Thái, rồi liên tục pháo kích vào lãnh thổ của họ. Nhằm bảo vệ tính mạng của công dân Mỹ sinh
Nhạc sĩ Cung Tiến