Hôm nay,  

“Ông” Bích-La

17/02/202600:00:00(Xem: 936)
TG Anne Khánh Vân đang trao giải Đặc Biệt VVNM 2025 cho TG Phước An Thy
TG Anne Khánh Vân trao giải Đặc Biệt VVNM 2025 cho TG Phước An Thy. Ảnh VB.
 
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ. Tham gia VVNM từ những năm đầu của giải thưởng, tác giả nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ”. Tháng 12, 2021, tác giả nhận giải Việt Bút Trùng Quang VVNM 2021. Bài viết kỳ này là những mẫu chuyện cảm động về chú chó – “Ông” Bích La - của Khánh Vân. Mỗi chi tiết, mỗi câu văn đều thể hiện tình cảm quý mến chân thành và tấm lòng nhân hậu của tác giả. Bài không tham dự giải thưởng.
 
***

Ông Bích La
"Ông" Bích La. Ảnh của TG.
 
Có bao giờ quý bạn có ý nghĩ thú vật xung quanh đã từng là người thân của chúng ta? Hơn 30 năm qua, đã rất nhiều lần tôi muốn kể về Bích-La. Mấy hôm nay cha con tôi ôn lại bao chuyện ly kỳ về Bích-La và hình ảnh Bích-La như sống lại!

Buổi Đầu Tiên…

Ngày xưa gia đình tôi ở Saigon quận ba, khu Cống Bà Sếp, Nguyễn Thông nối dài, sâu trong những con hẻm dân cư lao động. Khi tôi khoảng 7 tuổi, một tối ba mang về cho chị em tôi một em bé chó. Quà của chú Thanh bạn làm ở Hỏa Xa với ba đã để dành cho chị em tôi. Tôi vẫn nhớ ba đi vào nhà, một tay cầm ghi-đông xe đạp, tay kia ôm chỗ bụng. Ba mở mấy nút áo sơ-mi phần trên thắt lưng lấy ra em chó bé xíu chừng một tuần tuổi, thật đẹp và dễ thương.

Ba nói “… trên đường về ba đã nghĩ ra tên cho nó rồi… Bích-La!” Tối đó ba đã ngà ngà say. Vừa cười ba vừa hỏi có ai hiểu Bích-La có nghĩa gì không? Bà nội và chị em tôi đoán được Bích-La tức là nói lái lại của ba-lít vì thời gian đó chiều tan ca, trước khi về nhà ba hay đi nhâm nhi uống rượu với các bạn.  À, vậy tên Bích-La nghe cũng hay và vui ha. Thế là mọi người đồng ý với cái tên Bích-La đó không tìm tên khác.

Cả nhà ai nấy đều rất vui khi được có Bích-La. Em trai út tôi lúc đó khoảng hai tuổi. Tối ngày cứ quấn quýt chơi với Bích-La. Chúng tôi như có thêm một em trai nhỏ xíu. Bích-La có nét chó Nhật, cao vừa, lông dài và hơi gợn, màu trắng ngà pha vài đốm vàng cà-phê sữa nhạt. Càng lớn, Bích-La càng đẹp. Bích-La rất hiền. Tôi chẳng bao giờ thấy Bích-La ra đường hay ăn bậy. Ông bà ngoại tôi ở xóm trong, hay ra nhà nội tôi chơi thăm. Bích-La nhận ra người thân trong nhà hay người lạ; không bao giờ sủa bậy hay sủa hùa. Khi cần sủa, Bích-La chỉ ra đến cửa là tối đa.

Tối tối khi tôi đọc kinh Phật cho nội nghe, Bích-La luôn nằm ở chân giường. Bích-La thường đi một vòng ở chỗ muốn nằm trước khi nằm xuống. Tướng nằm của Bích-La tròn vo, nhìn rất thanh. Lông dài phủ xuống. Không bao giờ để lộ phần bụng. Chúng tôi lớn lên có Bích-La bên cạnh như một “người” thân và có thể cảm nhận được tình thương và sự gắn bó của Bích-La dành cho mọi người, đặc biệt là em trai tôi, ba tôi và bà nội tôi.

Ông Bích La cùng cái bàn kỷ niệm của gia đình
"Ông" Bích La cùng cái bàn kỷ niệm của gia đình. Ảnh của TG.


Ông Nội?

Chó lớn rất nhanh. Chỉ vài năm mà Bích-La đã có vẻ là một chú chó khá trưởng thành, trong khi chúng tôi vẫn còn là những nít nhỏ. Hình như người ta nói một tuổi của người tương đương với 7 tuổi của chó.

Khi Bích-La lớn lên một chút, tôi để ý thấy Bích-La không có vẻ thích khi có những ông hàng xóm đi ngang qua nhà và ngừng lại hỏi thăm bà nội tôi. Các bà thì không sao, nhưng nếu là ông thì Bích-La sẽ sủa cho đến khi họ cảm thấy ngại và phải rời đi dù bà nội có kêu Bích-La ngừng và la Bích-La. Điều này đã khiến tôi rất lấy làm lạ và bắt đầu để ý. Một người tôi đặc biệt nhớ vì thường bị Bích-La sủa rất nhiều, đó là ông nội của bạn Toàn học cùng lớp với tôi, ở xóm trong. Ông nội Toàn khá lớn tuổi nên đi lại phải chống gậy. Gia đình nội tôi và gia đình nội bạn Toàn có lẽ đến xóm này cùng khoảng thời gian nên biết nhau từ khá lâu. Mỗi lần ông nội Toàn thăm hỏi bà nội tôi, nghe họ nhắc đến nhiều người lớn trong gia đình.

Tôi chưa biết mặt ông nội của tôi vì ông nội mất lúc ông 41 tuổi. Bà nội lúc đó chỉ mới 33 tuổi, và ba tôi chỉ hơn hai tuổi. Một mình nội tiếp tục nuôi dạy năm người con. Nội may áo dài và bán thêm gạo củi bánh trái lặt vặt ở trước nhà. Tôi thấy những người hàng xóm cùng thời với nội ai nấy cũng đều rất thương quý bà.

Có một hôm bị cúp điện, mấy chị em tôi lên lan-can gỗ trên lầu nằm nhìn sao trên trời, chờ điện sáng lại. Ba má tôi có ra ngồi chơi với chúng tôi. Bà nội thì chỉ luôn ở dưới nhà. Bà ít khi lên lầu, là phần sinh hoạt của gia đình tôi. Trong lúc ngắm sao, bất giác, tôi buộc miệng hỏi ba tôi, “… Ba, có thể nào Bích-La là ông nội không ba?”  Tôi nghe sự im lặng một hồi lâu. Có lẽ ba bất ngờ với câu hỏi của tôi. Hình như tôi chưa tròn 10 tuổi và chắc chắn không hề suy nghĩ nhiều trước khi hỏi. Có một cái gì đó rất dễ dàng để cảm nhận và dần tạo nên suy nghĩ đó trong tôi từ rất lâu, và đến hôm nằm nhìn trời đất, trong không gian yên ắng tĩnh mịch đó, suy nghĩ thoát ra thành lời và tôi đã hỏi một cách vô tư.

Hồi bé tôi tương đối ít nói. Con bé có khuynh hướng im lặng và quan sát, rồi thắc mắc… và nó sẽ đặt câu hỏi mãi cho đến khi nào cảm thấy đủ thuyết phục. Lúc đó tôi cũng không hề nghĩ sẽ là sai hay trái phép nếu dám hỏi một câu hỏi như vậy và chỉ tự nhiên nói ra. Mãi đến hôm nay tôi vẫn nhớ rõ buổi tối hôm ấy.

Sau một hồi lâu, ba tôi đã lên tiếng, “Chó Bích-La là chó Bích-La, làm sao là ông nội được?” 

Tôi im lặng! Một hồi sau ba hỏi lại, “Tại sao con nghĩ như vậy?”

“… Vì con thấy Bích-La rất thương cả nhà mình, nhất là bà nội, ba và Hí. Bích-La đi theo nội và Hí mỗi bước. Khi ba về thì Bích-La đi theo ba và nằm kế bên ba. Tối Hí ngủ với nội, Bích-La luôn ngủ dưới chân nội. Biết đâu chừng ông nội đầu thai thành Bích-La để được gần gũi gia đình vì ông nội chết khi ba còn nhỏ nên không có dịp chơi với ba, chơi với tụi con…” – Tôi lý lẽ!

Tôi tả lại với ba những quan sát của mình. Kể cả chuyện mỗi lần mấy anh chị họ con của cô Ba tôi, tức là chị lớn của ba tôi, từ Đồng Tháp lên Saigon thăm nội, những dịp lễ giỗ của ông nội. Dù có thể cả năm chỉ gặp vài đôi lần, Bích-La luôn nhảy lên mừng vui và rất thân thiện với cô Ba và các anh chị, như mừng được gặp lại người thân. Và Bích-La cũng buồn khi gia đình cô Ba về lại Đồng Tháp.

Ba tôi không nói gì thêm… Tôi tiếp tục nhìn các vì sao trên trời và đeo đuổi suy nghĩ của mình…

Người Bắt Chó!

Một hôm, khi mọi người đang nghỉ trưa, tôi nghe có tiếng chó kêu éc éc như bị đánh. Nhìn lại thì thấy chó Bích-La trong nhà. Tôi bèn đi ra cửa và nhìn ra ngoài thì thấy vài người hàng xóm đi ra phía ngã ba. Tôi nghe tiếng hai ba người la lên và họ như chạy theo một người đàn ông đang chở cái bao thật to. Trong bao có gì đó nhúc nhích. Họ xúm nhau chận người đàn ông lại và bắt ông ta phải mở bao ra. Ông ta cố gắng cưỡng lại, vẫn tiếp tục lấy chân đạp đạp lên bao, dùng hết sức mạnh để nhấn xuống và tiếp tục đập vào bao.

Tiếng chó kêu lên từ cái bao của ông! Nhiều người trong xóm đi ra và đến chỗ đang có đám đông. Số người xúm lại xung quanh khiến ông ta sợ và ngừng những gì đang làm.

À, người chuyên đi bắt chó! Giờ trưa khi mọi người đang trong nhà nghỉ ngơi, có em chó nào đi lang thang bên ngoài thì sẽ bị tung cái dây thòng lọng, kéo cổ lại. Ông ta sẽ dùng sức xiết thật chặt sợi dây thòng lọng cho chó nín thở bất tỉnh khi cho vào bao, rồi nhanh chân đạp lên các xác chó trong bao để chúng nằm gọn gàng, không cồng kềnh để chở đi. Các em chó yếu sẽ chết nhanh, không kịp kêu.

Hiểu ra chuyện, tôi thất kinh hồn vía. Tim đập thình thịch. Một em chó còn sống và được lấy ra khỏi bao. Đó là chó nhà bà Chương, ngay ngã ba.  Nó khá lớn và mạnh. Nhờ vậy hàng xóm nghe được tiếng kêu la và cứu kịp thời.  Suýt chút bị giết sống trong đau đớn, thay vì chết tự nhiên!

Mọi người vẫn la lớn tiếng. “Sao ông dã man quá vậy? Làm như vậy không sợ quả báo hay sao?” Họ như muốn đánh người đàn ông đó nhưng cố gắng cản nhau và chỉ đe dọa cho ông ta phải biết sợ nhân quả và bỏ cái nghề gian ác đó.

Tôi đã có dịp chứng kiến những người hàng xóm nghèo của mình đoàn kết và thương yêu nhau ra sao. Họ cũng thương và bảo vệ cả thú vật của nhau. Trở về nhà mà tôi nghĩ bụng, có khi nào người đàn ông đó tự hỏi nếu chính ông bị làm những gì ông làm với các chó ông bắt thì sao?

Bán Nhà

Ở nhà số 159/72/8 cho đến khi tôi được 13 tuổi, có nghĩa 6 năm sau khi Bích-La đến với gia đình tôi thì gia đình tôi chuyển vô ngôi nhà số 84 cùng hẻm, chỉ ở trong một chút. Nội cho bán nhà số 8.

Bích-La gần như không cho bất cứ ai vào xem nhà. Bích-La cứ sủa và gần như muốn cắn nếu họ vào sâu trong nhà. Mấy người đó sợ quá phải đi ra. Bích-La rất hiền và luôn có vẻ rất già dặn. Vậy nên mọi người trong nhà rất ngạc nhiên khi thấy Bích-La tự dưng có vẻ dữ lên như vậy. Tôi lại suy nghĩ chắc phải có lý do gì đó khiến Bích-La không muốn bán ngôi nhà này. Có lẽ ngôi nhà này chứa đựng nhiều kỷ niệm quý giá của ba thế hệ, từ thời của nội, sang ba tôi, các cô chú bác, rồi đến thế hệ chúng tôi? Hay là Bích-La có linh tính, không an tâm nơi chốn mới mà gia đình tôi sẽ đến?

Tôi có hỏi bà nội có thấy Bích-La như có ý cản không muốn mình rời khỏi ngôi nhà số 8? Nội đồng ý có thấy như vậy. Nhưng không thể giữ nhà số 8 được mà phải bán vì đã bắt đầu xây nhà số 84 ở xóm trong và cần tiền để xây lên. Nội đã phải nói chuyện và xin phép Bích-La bán nhà…  Sau gần một năm dài, nội mới bán được nhà và dọn đi.

Quả thật khi về nhà số 84, có gì đó không hạp với nội. Nội thường lên cơn suyễn và bị ngộp thở. Nội luôn có cảm giác không yên như có một mối đe dọa đi theo. Ở nhà số 84 không lâu, gia đình tôi dọn về khu chăn nuôi ở gần ngã tư Bảy Hiền.

Mỗi khi lui về lại Cống Bà Sếp để thăm ông bà ngoại tôi vẫn còn ở xóm cũ, qua lại khu Ngã ba Ông Tạ, các xe bán thịt chó và các quán ăn thịt chó làm cho tôi thấy rất sợ. Bắt chó như tôi đã chứng kiến hồi bé đã thấy quá tội nghiệp. Nhìn thấy các con chó bị thui hay quay lên bóng lưỡng, rồi treo lủng lẳng bán… thấy thật thương tâm.

Đám Ma Bà Nội

Sáng hôm đó, ngày mà cả nhà tôi hân hoan chờ đợi từ rất lâu đã biến thành một ngày kinh hoàng. Taxi ngừng trước nhà. Ba chị em tôi cùng Bích-La chạy ra trước cửa. Ba tôi ẵm nội ra khỏi xe, đưa nội vào nhà, vừa khóc vừa nói, “Bà nội chết rồi mấy đứa ơi!”

Chúng tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra, òa khóc. Sáng nay ba chở nội bằng xe vespa đi ra Lãnh Sứ Quán Mỹ để nhận visa đi Mỹ cho gia đình. Sao tự nhiên bây giờ nội về bằng taxi và đã chết? Nội bị đau tim và do hồi hộp đợi nhận visa, nội đã không chịu nổi!

Đám tang của nội diễn ra trong bao đau thương và hoảng loạn. Ngoài con cháu, tất cả mọi thứ trong nhà đều đeo tang: bàn, ghế, giường, tủ, cây cối,… và cả Bích-La. Bích-La rất buồn và chẳng thiết tha ăn uống gì như tất cả chúng tôi. Bích-La như hiểu rõ bà nội tôi đã mất. Bích-La chỉ nằm suốt dưới quan tài của nội.

Hôm đi chôn nội, khi mọi người đi bộ ra xe tang đậu ngoài đầu đường, Bích-La cũng đi theo. Ba tôi thấy nên ẵm Bích-La mang về nhà, để phía trong sân rồi khóa cửa rào sắt lại, chạy theo đám. Ba lên xe tang chung với chị em tôi đang ngồi xung quanh quan tài của nội. Khi xe tang đi được vài trăm thước, tôi nhìn thấy Bích-La ở đằng xa đang cố gắng rượt theo xe tang. Tôi liền kêu chỉ cho ba. Không ai hiểu làm sao Bích-La có thể ra ngoài được vì tường của sân cũng cao và cửa cũng bít phần dưới. Các song sắt phía trên tường và song sắt phần trên của cửa rào sắt cũng rất khít.


Đã đi qua ngã Tư Bảy Hiền, nườm nượp xe Honda, xe hơi, xe buýt, xe vận tải…  Ai cũng sợ nếu để Bích-La cứ chạy bộ theo xe tang như thế thì sẽ vô cùng nguy hiểm. Ba tôi phải xin xe tang ngừng lại để xuống và chạy bộ ngược lằn xe cộ, tìm đến Bích-La. Ngồi trong xe tang vẫn tiếp tục hướng về Hóc-Môn Bà-Điểm, chúng tôi lo lắng không biết ba và Bích-La sẽ ra sao. Một chốc sau chúng tôi thấy ba tôi đã rượt theo kịp xe tang bằng xe Vespa với Bích-La đứng ở bửng xe, hai chân trước vịn lên tay lái xe. Chắc là ba tôi đã nghĩ nếu mang Bích-La về nhà thì Bích-La cũng sẽ lại tìm cách đi theo cho bằng được, nên đã quyết định chở Bích-La đi theo xe tang về Bình Hưng Hòa. Và vậy là Bích-La đã có mặt đầy đủ trọn lễ tang của nội tôi, từ nhà, ra tới mộ.
Xem lại video và hình đám tang của nội, thấy rõ Bích-La lăng xăng như lo lắng và muốn có thể phụ giúp để mọi việc diễn ra tốt đẹp. Bích-La như xốn xang và cũng đau buồn khi quan tài được hạ huyệt…

Tôi đã luôn để ý hầu hết mọi phản ứng và hành động của Bích-La từ lúc Bích-La chỉ vài ngày tuổi, và từ sau “sự kiện” Bích-La không màn nguy hiểm, một hai đưa được nội đến nơi an nghỉ cuối cùng cho trọn tình nghĩa, tôi đã được chứng minh Bích-La không đơn thuần là một con chó, vô tri vô giác. “Ông” ấy có linh hồn. Tình cảm, sự cố gắng và quyết tâm của ông Bích-La rất “người”. Từ thâm sâu trong tâm thức, không còn chút nghi ngờ, tôi tin tưởng Bích-La phải là một “người” thân trong gia đình, vì muốn được ở bên người thân quá nên đã tìm cách “trở về” sớm nhất khi mọi người còn đang trong cùng một kiếp sống, cùng một gia đình để được gần gũi nhau. Và tôi đã giữ kín những suy nghĩ này trong lòng mình bao lâu qua.

“Linh Hồn”

Khi bà nội tôi mất, tôi khoảng 15 tuổi. Bích-La đã giúp cho tôi hiểu sâu xa hơn sự hiện diện của mình ở trần gian này. Tôi bắt đầu nhìn mọi thứ xung quanh, kể cả thú vật trâu bò heo gà chim chóc kiến nhện…, mọi loài hữu tình, khác đi.  Tôi có một sự thương cảm đặc biệt! Tôi bắt đầu thường xuyên nhìn vào mắt của Bích-La khi trò chuyện. Mắt “ông” Bích-La rất có thần thức.

Tôi tin hơn những điều nội kể và dạy, nhất là khi nội không còn nữa! Mỗi sinh vật sống, những loài hữu tình, đều có linh hồn và ham sống sợ chết như con người. Tôi sinh ra một thói quen, gặp thú vật, tôi hay đến gần và an ủi, “Thương bạn nhiều nhe, thôi mình cố gắng tu nhe, cầu xin cho bạn sớm thoát kiếp súc sinh!” 

Một lần tôi bất ngờ về thăm nhà mà không báo cho ai biết nên không ai ra sân bay đón. Tôi tự đi taxi về và xuống xe ở đầu ngõ. Tôi đi bộ đến bên cửa rào, và nhìn vào nhà thì thấy Bích-La đang nằm ở trước sân. Tôi cúi xuống khe cửa nói nho nhỏ, “Bích-La ơi, nhớ chị không?” Bích-La nhận ra giọng tôi, ngước đầu lên nhìn, chồm lên cửa rào và ngoắc đuôi liên tục. Một hồi lâu người nhà phát hiện và ra mở cửa.

Bích-La đã bắt đầu già. Tôi nhìn Bích-La mà thật thương.  Nếu tính tuổi của chó thì Bích-La đã hơn trăm tuổi. Thân phận và sự hiện diện của mỗi chúng sinh ở thế gian này phải chăng tùy vào nghiệp quả và duyên?  Đủ thì hợp, hết thì tan! Xong những bài học cần thiết, xong những gì cần làm, hoặc hết hạn kỳ vai diễn thì ra đi. Rồi cứ thế vận hành, mắc xích này cứ tiếp tục dính với mắc xích kia, khiến chúng ta không ngừng trôi lăn trong sinh tử luân hồi.
Bao nhiêu trong chúng ta quá yêu thích tất cả những gì mình đã và đang sống và không muốn chấm dứt? Bao nhiêu trong chúng ta thật sự muốn có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn, cứ sinh, cứ khổ, cứ đau, cứ bệnh, cứ chết, bỏ lại tất cả… Rồi lại bắt đầu nằm trong bụng 9 tháng chờ đợi, rồi lại sữa, lại cháo, lại học bò, học đứng, học đi,... rồi lại lớp mẫu giáo, lớp một, lớp hai… Rồi lặp lại bao vui buồn sướng khổ, lo âu, phiền não!

Tôi thường xuyên hỏi mình những câu hỏi đó, nhất là mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm… cứ phải lặp đi lặp lại hàng trăm hàng ngàn những điều mà tôi đã thấy mình đã lặp lại quá nhiều và quá đủ! Chắc mình phải hoặc là quá điên rồ hoặc là quá ngu si nên mới… ham thích lặp lại những điều mình đã chán ngán!

Đức Phật từ bi thấy “chúng sinh vô minh” đã chứng đạo giúp chúng sinh thoát khổ. Và chúng sinh cứ lặp lại bao tội lỗi! Chúa Giêsu trên thập giá cũng nói lời tương tự “Xin Cha hãy tha thứ cho họ vì họ không biết việc họ làm!” Vậy phải làm sao để bớt vô minh và chấm dứt luân hồi tái sinh?
Có thay đổi được không những thói quen nhỏ nhất hằng ngày? Thay thế chúng bằng những suy nghĩ mới, chương trình mới, hành động mới, vui hơn, tích cực hơn để có những quả mới cho hôm sau!?

… Tôi đi rửa lại dĩa ăn của Bích-La mà có vẻ đã bị để quên từ nhiều ngày, chồng chất những lớp cơm cũ đã thiu và mốc meo… tiếp tục quán chiếu bao nhiêu thứ xung quanh đang trở thành những thói quen bình thường... Tôi làm cho Bích-La một dĩa cơm mới khác!

Về thăm nhà năm bảy ngày tôi lại đi.

Một ngày kia các em tôi báo tin Bích-La chết! Bích-La đã sống thêm 10 năm sau khi bà nội đột ngột ra đi, một sự bù đắp tinh thần rất lớn cho chúng tôi. Và đến lúc Bích-La cũng phải ra đi. Bích-La quá già nên chậm chạp lại. Ra ngoài đường và không kịp đi nhanh vào nhà, đã bị xe Honda đụng…

Vậy là Bích-La đã ở bên gia đình chúng tôi 17 năm. Khi tôi rời Việt Nam đi Pháp học và gia đình tiếp tục chuyển nhà, Bích-La tiếp tục đi theo xuống khu Tân Phú, Tân Kỳ, Tân Quý. Gia đình tôi đã chôn Bích-La ở miếng đất sau nhà.

Gieo hạt mầm lành…

Bên ngoại tôi đạo Thiên Chúa giáo. Ba chị em tôi lớn lên được rửa tội, đi nhà thờ và học giáo lý đầy đủ. Riêng tôi, luôn thích cùng lúc được đi chùa với nội và luôn muốn được nghe nội kể các chuyện Phật pháp.

Đã 37 năm nội tôi về Trời, tôi cũng đã lớn hơn, được học hỏi thêm về giáo lý đạo Phật, tôi thấy những điều Phật giảng rất khoa học và cũng là những quy luật của Vũ Trụ: luật Nhân Quả, luật Bảo Toàn Năng Lượng, luật Hấp Dẫn, luật Sinh Diệt,…

Những năm khi tôi còn nhỏ, thời gian đó hình như nhà ai cũng nghèo, chẳng có tiền mua thịt cá. Quanh năm chỉ toàn rau muống, hôm xào hôm luộc, hoặc giá xào hẹ, hẹ xào giá,… Đến Tết mới có một nồi thịt kho với cá.

Hằng ngày tôi thường được nội cho ăn cơm với trái cây. Hôm nào không có trái cây hay rau thì ăn cơm với đường hay muối mè… Vậy là không biết tình cờ hay cơ duyên, nội như đã “gieo hạt” “ăn chay” trong tôi từ nhỏ. Và vì lâu thật lâu mới ăn thịt nên bụng tôi cũng không có thói quen tiêu hóa thịt cá.

Từ khi trong tôi có suy nghĩ Bích-La là ông nội tái sinh để được gần gũi bên chúng tôi, tôi cũng ngừng dùng thịt động vật dù trước kia đã rất ít khi ăn. Sau đó lại phát lên vụ bò điên, cúm gia cầm và được xem nhiều phim tài liệu về cách các loài súc vật “được” nuôi và đối xử ra sao để cung cấp nguồn thịt cho nhu cầu cần thịt cho con người, tôi thấy quá tội nghiệp và thêm sợ nên hoàn toàn ngưng tiêu thụ thịt động vật từ khá lâu. Tuy nhiên vẫn còn dùng tôm cua vài lần trong năm khi có họp mặt với gia đình.

Những năm gần đây tôi phát nguyện ăn chay trường 365 ngày, bỏ luôn tôm cua. Tôi dùng thực dược và tìm hiểu các loại rau củ trái hạt để các bữa ăn được đầy đủ các chất bổ dưỡng, chất đạm, quân bình âm dương. Hằng năm khi kiểm tra sức khỏe định kỳ, không chỉ các chỉ số luôn ở mức quân bình mà các vấn đề sức khỏe khi bắt đầu có tuổi như polyps trong đại tràng, trong tử cung, mỡ máu, cao đường,… không có hoặc trong mức cho phép. Đã nhiều năm, tôi không dùng thuốc men. Trong người như không còn chương trình (program) ăn thịt.

Song có một chuyện thật “đáng sợ” xảy ra! Những năm qua ba tôi đau ung thư và phải thay đổi cách ăn uống: ngưng dùng những thực phẩm chế biến pre-processed, ngưng các loại bột protein, ngưng ăn thịt đỏ và nếu có ăn cá thì phải là loại đánh bắt tự nhiên (wild-catch) chứ không là loại nuôi.

Hôm đó tôi trực mở phòng zoom cho nhóm ngồi thiền các Châu lục. Suốt cả ngày bận rộn, đến tối tôi mới sực nhớ đã quên mua giùm cá cho ba tôi. Mở phòng Zoom xong tôi chỉ để hình tượng trưng, tắt âm thanh và hình rồi tranh thủ gọi điện thoại cho mấy người quen hay đi câu ngoài biển Florida. Mới nói hai ba câu hỏi thăm khi nào có cá thì… trên màn hình Zoom tôi bỗng thấy mọi người mở mắt lên nhìn nhìn như đang lắng nghe một cuộc đối thoại. Tôi nhìn kỹ lại chỗ tên và hình của mình thì thấy vì lý do gì đó mà nút microphone của tôi đã bị mở lên (unmute) từ lúc nào không hay biết. Ôi chao! Tôi thất kinh hồn vía, lập tức tắt (mute) ngay microphone và cũng cúp luôn điện thoại. Mọi người trong phòng zoom nhắm mắt lại và trở lại ngồi thiền. Tôi cũng vào và cùng ngồi.

Cuối giờ thiền tôi đã phải giải thích và sám hối cho “tai nạn” vừa qua. Chúa Phật ơi, chỉ là mua giùm (chứ không phải lén lút ăn gian cho cá nhân) mà các Châu lục đều (được cho) biết!  Sau lần đó, chứng kiến Pháp Giới như cảnh cáo, tôi quá sợ, dẹp tiệm luôn chuyện “tiếp tay”!

Bà nội có hay nói hai bên vai vác có ông thiện ông ác canh chừng. Nội cũng chỉ tôi mở hai lòng bàn tay ra, để các ngón tay khum khum lại sẽ thấy 10 con mắt chỗ lóng giữa. Nên mỗi người có sẵn một camera-man quay phim hết mọi thứ diễn ra trong cuộc đời mình, làm cái gì, khi nào… Chính mình sẽ tự ghi nhận những gì mình làm đúng hay sai, thiện hay ác, và mọi thứ vận hành theo luật nhân quả. Không có cái gì thoát đi đâu được, cũng không bao giờ thua hay thiệt, mà mọi thứ rất công minh rõ ràng.

*

Cảm ơn ông Bích-La đã đến lại trong cuộc đời chúng tôi, thương yêu chúng tôi dưới thân xác một con chó. Dĩ nhiên ông Bích-La không biết trước kia mình là ai, như chính chúng ta có nào nhớ kiếp trước mình đã là ai hay đã làm những gì. Nhưng sâu xa trong siêu tiềm thức, alaya thức, nhiều thứ đã được giữ lại và thôi thúc Bích-La làm những gì Bích-La đã làm.

Ba tôi cũng vừa từ giả chúng tôi qua bờ bên kia. Không chừng ba tôi gặp lại ông Bích-La bên đó. Mong rằng ông Bích-La hiện ra trong hình hài khác, và họ nhận ra nhau.

Trong Kinh Chuyển Pháp Luân có kể hoàng hậu Upari từng là chánh cung của vua Assaka một thời cai trị xứ Kāsi. Hoàng hậu là người sắc nước hương trời, nổi bật nhất trong số những người đẹp trong cung. Dù được vua hết lòng sủng ái và nhan sắc hãy còn xuân thì, hoàng hậu đã mất sớm và tái sinh trong thân xác con bọ hung cái ngay trong vườn thượng uyển.

Khi ở cõi người, hoàng hậu Upari vui thú trong tính cách làm một con người và làm hoàng hậu lúc đó. Bà chưa bao giờ, thậm chí cả trong giấc mơ, nghĩ rằng mình sẽ tái sinh làm một con bọ hung cái. Nhưng khi tái sinh làm một con bọ hung cái do nghiệp lực, lập tức bà chấp nhận cuộc sống và vui thú trong thân tướng của một con bọ hung, không thắc mắc kiếp trước là "ai"!

Đến hôm nay, tôi vẫn thỉnh thoảng nhớ đến Bích-La và tự hỏi Bích-La có phải là ông nội của chúng tôi tái sinh không?

***

Cầu mong cho tất cả chúng sinh, vô tình hay hữu tình, đều được an lành hạnh phúc, biết cảm thông và yêu thương nhau và sớm mau giác ngộ để thoát khỏi khổ đau sinh tử luân hồi!
 
 
26 Tháng 1, 2026
Thanh Duyên – Khánh Vân
 
 
 

Ý kiến bạn đọc
18/02/202602:20:58
Khách
Đọc xong sợ quá khánh vân ơi.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 95,037
Vừa nhận được từ Báo Việt Báo, thư mời về tham dự lễ phát thưởng ”Viết Về Nước Mỹ” năm thứ 25 (2024-2025) được tổ chức tại Nam Cali vào ngày 30-11-2025, tôi cảm thấy thật vui vì lại có dịp đi Cali để thăm người chị và các cháu, đồng thời gặp lại một số bạn bè trước đây cùng chung lớp ở Trường TH Gia-Long và Trường SP Sài gon. Ngoài việc tham dự lễ phát thưởng VVNM, tôi cũng dự định đi thăm một vài thắng cảnh ở Cali mà trước đây tôi chưa hề biết đến. Tôi và con gái book vé xong và hành lý cũng đã sắp xếp gọn gàng, chỉ chờ đến ngày, mẹ con tôi sẽ làm một cuộc du lịch ngắn nhưng tôi tin chắc rằng trên cả tuyệt vời.
Người Việt Nam chúng ta ai cũng tự hào về phở. Trong gần 200 nước trên thế giới, chỉ có trên mười quốc gia là có những món ăn nổi tiếng ai cũng biết. Người Nhật thì có sushi. Đại Hàn thì có kimchi. Ý Đại Lợi thì có món pizza. Nói đến Việt Nam là cả thế giới biết món phở. Khi người Việt Nam mới qua Mỹ còn dịch phở thành “beef noodle” cho người bản xứ hiểu. Bây giờ thì cứ nói phở là ai cũng biết nó là món gì. Tuy phở cho chúng ta niềm tự hào này, tôi ước gì người Việt Nam mình nâng món ăn dân tộc này lên một tầm cao mới để chúng ta có thể ngẩng đầu cao hơn nữa. Sau mười năm “khoái ăn sang” (sáng ăn khoai) từ năm 1975, tôi điểm tâm bằng phở mỗi ngày từ năm 1985 cho đến khi rời Việt Nam để đi định cư tại Mỹ vào năm 1991. Trong khu Kiến thiết, quận Phú Nhuận, nơi tôi ở, có ba quán phở gần nhau và cả ba quán đều bán phở bò. Tôi cứ xoay tua ăn sáng tại ba quán phở này. Năm 1988, có một quán phở gà mới mở ở quận ba, đối diện với nhà thờ Vườn xoài trên đường Lê Văn Sỹ (Trương Minh Giảng cũ)
Chúng tôi rời San Jose khi sương sớm còn bám trên hàng cây hai bên đường, lá rung nhẹ trong gió như vẫy chào một ngày rong chơi mới. Ở tuổi 74, mỗi chuyến đi trở thành một món quà-không ồn ào, không kế hoạch rườm rà, chỉ là cuộc hẹn với đất trời và với chính những cảm xúc đã từng tưởng bị thời gian làm lắng lại. Mỗi chuyến đi là một dịp tự thưởng, một sự trân quý dành cho thời gian vẫn còn cho phép hai vợ chồng già bước ra khỏi cuộc sống quen thuộc thường ngày. Napa Valley, vùng đất của nho, rượu vang, nắng vàng và triền đồi xanh ngát chờ đón chúng tôi bằng sự nhẹ nhàng ấm áp rất riêng của nó.
Tin Ông Nội buồn bã, suy sụp tinh thần vì Bà Nội bệnh nặng, phải đưa đi cấp cứu, đến với tôi vào một đêm khi cả nhà còn đang say ngủ. Sợ làm mọi người thức giấc, tôi lặng lẽ bước ra khỏi phòng, cầm xâu chuỗi trên tay, quỳ trước tượng Đức Mẹ La Vang đặt ở phòng khách. Tôi khẽ thì thầm đọc kinh, xin Đức Mẹ cầu bầu cùng Chúa, giữ Ông Bà trong ơn bình an, xua tan mọi sự dữ, cho tai ương lùi thật xa… Bao kỷ niệm bên Ông Bà như một đoạn phim quay chậm, cứ lặng lẽ hiện về, rõ ràng, dịu dàng mà cũng chạnh lòng xót xa. Tôi cố gắng ghi lại tất cả những gì còn nhớ, như một món quà nhỏ dành riêng cho Ông Bà, cũng là để sau này con cháu tôi hiểu thêm về quãng đời tôi từng bé bỏng, từng được yêu thương bằng trọn vẹn tấm lòng của những người đã lặng lẽ hy sinh cả đời vì con cháu.
Quý độc giả đừng vội kêu “nổ quá” khi đọc cái tựa đề này. Xin mời hãy kiên nhẫn đọc hết, quý vị sẽ thấy tôi nói không ngoa. Mọi chuyện bắt đầu bằng cái email gây “chấn động” trước Tết từ chàng Không Quân Lê Văn Hải, “sếp lớn” của Thi Văn Đàn Văn Thơ Lạc Việt (VTLV): “Ngày 4 tháng 3 tới đây, VTLV chúng ta sẽ lên đường du Xuân Bính Ngọ, một chuyến hải hành độc đáo nhất lịch sử! Hứa hẹn những bữa ăn giữa trùng khơi, những đêm thơ ca rộn ràng, và cả những bất ngờ... không thể đoán trước!” Chỉ vài dòng ngắn ngủi mà “chiếu tướng” thật mạnh vào lòng… dân VT Lạc Việt! Dù “thủ phủ” VTLV ở Thung Lũng Hoa Vàng (San Jose), nhưng thành viên thì ở khắp nơi. Nghe tin “Hội ngộ trùng dương” là các tâm hồn nghệ sĩ bốn phương lập tức họp quần, đặc biệt là khi biết có sự góp mặt của “sếp” Hải. Hai mươi “chiến bút” thành viên, trong đó có vài thân hữu, liền ghi danh book vé du thuyền 5 sao “ROYAL CARIBBEAN - Quantum of the Seas” đi chuyến Cabo, Ensenada, Mexico một tuần lễ.
Ngay từ đầu tuần lễ thứ ba của tháng 01 năm 2026, báo chí và các đài truyền hình đã ròng rã đưa tin về trận bão tuyết lịch sử sắp kéo đến tại Hoa Kỳ do khí hậu địa cầu ấm lên và càng gần tới cuối tuần thì nhịp độ mua sắm lương thực cùng những thứ cần thiết khác của người dân tăng dần. Đến chiều Thứ Sáu, 23 tháng 01 năm 2026 thì hầu như mọi thứ ở chợ Walmart, Kroger hay CVS chỗ John ở, gần như hết sạch. Giữa lúc các đợt giá rét của mùa đông năm nay đang làm lạnh lòng người và trận bão tuyết cực lớn chưa kịp đổ xuống thì sáng hôm sau, thứ Bảy, 24 tháng 01, 2026, anh y tá Alex Pretti ở phòng ICU của bệnh viện Cựu Chiến Binh tại tiểu bang Minnesota, bị Lực Lượng Hải Quan và Bảo Vệ Biên Phòng Mỹ (US Customs and Border Protection viết tắt là CBP) và đặc vụ ICE (US Immigration and Customs Enforcement) bắn chết bằng mười phát đạn khiến sự kiện này còn nặng hơn cả cơn bão mùa đông chực chờ rơi xuống làm mọi người lại càng rét run hơn nữa!
Houston, một buổi sáng Chủ nhật. Quý đến đón vợ chồng tôi từ rất sớm. Anh nói muốn đưa chúng tôi đi thăm mộ một người quen từng ở cùng trại tị nạn ngày trước. Trên đường đi, anh ghé qua khu Bellaire và bảo sẽ đãi chúng tôi bữa sáng với món cháo vịt Thanh Đa vốn nổi tiếng ở đây. Thú thật, tôi chưa từng thấy một tô cháo vịt nào “hào sảng” đến thế. Tô cháo lớn bốc khói nghi ngút được dọn ra trước mặt, bên cạnh là một đĩa thịt vịt đầy ắp, nhìn thôi đã thấy no mắt. Tôi múc một muỗng cháo, đưa lên miệng, rồi gắp một miếng thịt vịt béo ngậy chấm vào chén nước mắm gừng pha chút chanh. Một chữ “ngon” thì thật không đủ để diễn tả cái mùi vị tiềm tàng trong ký ức tưởng chừng đã đánh mất. Cám ơn Quý thật nhiều.
Mỗi lần dịp Tết lễ lộc, chị Tuyên đều email mời vợ chồng tôi cùng các bạn bè gần hai mươi cặp đến nhà ăn uống vào những ngày cuối năm; mọi năm chúng tôi đều tham gia, nhưng năm nay chúng tôi từ chối vì trùng với ngày bên ông bà suôi gia làm tiệc họp mặt hai bên nội ngoại, con cái cháu chắt. Mời không được ngày đó, chị Tuyên lại đổi sang hôm sau, chúng tôi cũng bận vì những buổi tiệc dài dài kế tiếp đã được lên lịch chật kín cả mấy tháng trước, chị Tuyên đành hẹn tôi một buổi trưa đem đồ đến tặng: - Chị sẽ ghé ngang qua em để tặng em chút đồ vào dịp Tết Giáng Sinh và đầu năm mới nhé! - Em cám ơn anh chị rất nhiều, đừng mất công đem đồ đến em trong lúc ngoài đường đầy tuyết, trơn trượt, em hiểu tấm lòng anh chị rất quý em, em rất ngại… - Không có gì cả đâu em, chỉ một chút thôi, là tấm lòng của anh chị nghĩ về em, nhờ em mà anh chị có được căn nhà này, nó mang lại niềm vui, hạnh phúc cho cả đời anh chị và các cháu… Chị không bao giờ quên sự giúp đỡ của em...
Trên đời này không có cái gì tôi ghét nhất cho bằng là cái “nickname” của tôi. Tại sao trong nhà không một ai có “nickname” cả mà chỉ có mình tôi bị mang thêm một cái “hỗn danh” như vậy? Tôi biết tôi là một đứa con gái phải nói là thuộc loại xinh đẹp, tôi không đẹp theo kiểu yểu điệu thục nữ mà tôi đẹp theo lối khỏe mạnh của con nhà thể thao. Thế mà nỡ lòng nào, gia đình lại gọi tôi là “Lục tặc”. Lục là sáu thì phải rồi vì tôi là đứa con gái thứ sáu của bố mẹ tôi, nhưng còn “tặc”? Há chẳng phải là giặc, là ăn cướp, là “no good” đó sao? Chúng ta ai đã chẳng từng đọc báo hoặc nghe kể lại đồng bào VN ta sau biến cố 75, biết bao gia đình vượt biển tìm tự do đã từng gặp hải tặc Thái Lan cướp bóc, “hành hạ” khốn khổ. Vậy “Lục Tặc” có khác gì bọn vô nhân đạo đó?
Tháng Mười Một ở Hoa Kỳ là mùa Tạ Ơn. Nam Cali không có lá vàng rơi nhưng mấy hôm nay gió se lạnh, trời mưa dai dẳng, lòng người cũng lan man quay về với những điều tưởng như đã cũ. Đối với gia đình chúng tôi, mùa Tạ Ơn năm nay là một cuộc trở về kỳ diệu, một trùng phùng hi hữu sau bốn mươi bốn năm – giữa một gia đình thuyền nhân Việt Nam và ân nhân đã chở chúng tôi rời quê cha đất tổ; cũng như Tạ Ơn người thuyền trưởng và thủy thủ đoàn tốt bụng đã cứu sống chúng tôi trên biển Đông giữa mùa biển động đầu năm 1978.
Nhạc sĩ Cung Tiến