Hôm nay,  

Khởi Đầu

31/12/200200:00:00(Xem: 126597)
Người viết: HÂN NGHIÊM
Bài tham dự số: 388-697-vb31231

Tác giả Viết Về Nước Mỹ năm thứ hai trẻ tuổi nhất là em Trần Hạnh Duy Thanh, 14 tuổi, ở San Jose. Năm nay, có Trúc Nguyễn, 12 tuổi, viết bài “Gia Đình Của Tôi” và bây giờ thêm Hân Nguyên, một học sinh ở Santa Ana, chỉ mới 13 tuổi, mới theo Mẹ định cư ở Mỹ từ năm 2000. Sau đây là chuyện kể và quyết tâm của em.ï
*
Tôi bước chân tới Mỹ ngày 10 tháng 7 năm 2000. Kể từ đó tới nay đã gần được 3 năm.
Nhớ ngày nào tôi và mẹ chân ướt chân ráo đặt chân lên nước Mỹ. Phong tục lạ, ngôn ngữ lạ, mọi thứ điều bỡ ngỡ. Lúc hai mẹ con mới qua, tôi ở với bác ở Diamond Bar. Hai bác tôi đã tận tình giúp đỡ hai mẹ con tôi rất nhiều. Gần tới niên học, tôi chuyển xuống Orange County để nhập học. Bác tôi nghĩ lúc mới qua, học ở chỗ Việt thì sẽ vui hơn đỡ bị tủi nhục.
Tôi bắt đầu học lớp 6 ở Mỹ. Năm đầu tiên đi học thì tôi có một chút rắc rối với tiếng Anh. Nhưng cũng hên là tôi được sự giúp đỡ của các cô giáo trong trường. Tôi bắt đầu hiểu được hơn về English. Ngoài học ở trường, ngày nào tôi cũng đi thư viện để được thêm sự giúp đỡ của những tutor ở đó. Về nhà tôi cố gắng học thêm Anh văn để theo kịp các bạn cùng lứa tuổi.


Phần mẹ tôi thì lúc mới về Orange County mẹ có học vài tháng ESL rồi như một phép lạ nào đó, có người giới thiệu mẹ vô ngành Dentist (Nha khoa). Dù Anh văn không được giỏi lắm, nhưng mẹ vẫn gồng mình lên để lấy được bằng phụ tá nha sĩ. Lúc đầu mẹ cũng nhức đầu về ngành nghề mới, nhưng riết rồi mẹ cũng quen. Chỉ trong vòng một năm đầu, mẹ tôi đã lấy được bằng lái xe và phụ tá nha sĩ đúng theo mục tiêu của mẹ đề ra.
Tôi luôn hiểu chính là vì tôi, Mẹ đã phải vứt hết những niềm vui, và sự nghiệp ở Việt Nam để qua Mỹ, cho tôi có cơ hội để học và có một tương lai rực rỡ hơn.
Mẹ qua đây được gần 3 năm mà chưa tìm được người bạn thân để tâm sự. Mẹ nói không cần nhiều bạn, chỉ cần tôi học giỏi là mẹ tôi cũng hãnh diện và vui lòng rồi.
Dù mẹ không kiếm ra được nhiều tiền lắm, nhưng khi nào đi shopping thấy cái gì đẹp thì mẹ cũng mua cho tôi, còn riêng mẹ thì không dám mua gì hết. Mẹ chỉ mong cho tôi đầy đủ điều kiện để học cho tốt, vậy mà nhiều khi tôi cũng trễ mảng trong việc học tập và nhiều lần làm cho mẹ buồn lòng.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi xin hứa hẹn từ trong đáy lòng mình sẽ học thật giỏi đỗ lấy bằng "Medical Doctor" (bác sỹ) từ trường Đại học U.C.L.A. Bây giờ mẹ tôi làm ra bạc cắc thì sau này tôi phải làm ra bạc triệu.
Qua trang viết này tôi xin phép gởi lời cám ơn tới các bác, các chú, các cô trong gia đình đã khuyến khích và giúp đỡ hai mẹ con tôi trong những giai đoạn khó khăn nhất trên nước Mỹ này.

Hân Nghiêm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 901,503,249
Nguyên Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Sang Hoa Kỳ theo chương trình H.O. 12. Đã từng được giải thưởng đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011 với bài viết: “Câu chuyện của một H.O.”
Nhân dịp “25 Năm Hội Ngộ H.O. và Gia Đình” sắp được tổ chức vào ngày 8 tháng 11, 2015, tại Westminster, miền Nam California,
Tác giả sinh năm 1948 tại Biên Hòa, Việt Nam, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện định cư tại Riverside, California.
Tác giả từng là nhà giáo, cựu sĩ quan, và hiện là nhà hoạt động xã hội, nhà báo nổi tiếng, thầy dạy khí công, đã xuất bản nhiều sách Việt ngữ và anh ngữ.
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. Sau nhiều năm làm một viên chức chính phủ tại miền Đông, Nguyên Phương đã hưu trí và tìm về vùng Little Saigon.
Tác giả hiện là một bà giáo dạy trẻ tại Marrysville, thành phố nhỏ cổ xưa nhất của Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum,
Ngày 21 tháng Sáu sẽ là Father's Day 2015. Mời đọc bài viết mới của vhp. Hạ Vũ. Trước 1975, tác giả là cô giáo dạy Việt văn tại trung học Miền Nam.
Việt Báo ngày 3 tháng Sáu, tác giả Khôi An viết về Sinh Viên Gốc Việt tại Đại Học Stanford và Đêm Văn Hóa Việt 2015. Phần tiếp sau đây kể về Chiều Tưởng Niệm 30 Tháng Tư tại Stanford và tâm sự 40 năm sau của vị tướng VNCH từng sát cánh cùng đồng đội trong trận chiến sau cùng và trải qua 17 năm tù đầy
Tác giả từng phải rời bố mẹ để vượt biển từ tuổi học trò, đến Mỹ năm 1984, hiện là một kỹ sư điện tử, cư dân San Jose. Với nhiều bài viết giá trị, Khôi An đã nhận Giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2013.
Trước 1975, tác giả đã có nhiều truyện ngắn, truyện dài do tạp chí và nhà xuất bản Tuổi Hoa ấn hành tại Saigon. Sau tháng 4/1975, Cam Li không viết nữa. Định cư tại San Jose từ 2003.
Nhạc sĩ Cung Tiến