Hôm nay,  

Khởi Đầu

31/12/200200:00:00(Xem: 126518)
Người viết: HÂN NGHIÊM
Bài tham dự số: 388-697-vb31231

Tác giả Viết Về Nước Mỹ năm thứ hai trẻ tuổi nhất là em Trần Hạnh Duy Thanh, 14 tuổi, ở San Jose. Năm nay, có Trúc Nguyễn, 12 tuổi, viết bài “Gia Đình Của Tôi” và bây giờ thêm Hân Nguyên, một học sinh ở Santa Ana, chỉ mới 13 tuổi, mới theo Mẹ định cư ở Mỹ từ năm 2000. Sau đây là chuyện kể và quyết tâm của em.ï
*
Tôi bước chân tới Mỹ ngày 10 tháng 7 năm 2000. Kể từ đó tới nay đã gần được 3 năm.
Nhớ ngày nào tôi và mẹ chân ướt chân ráo đặt chân lên nước Mỹ. Phong tục lạ, ngôn ngữ lạ, mọi thứ điều bỡ ngỡ. Lúc hai mẹ con mới qua, tôi ở với bác ở Diamond Bar. Hai bác tôi đã tận tình giúp đỡ hai mẹ con tôi rất nhiều. Gần tới niên học, tôi chuyển xuống Orange County để nhập học. Bác tôi nghĩ lúc mới qua, học ở chỗ Việt thì sẽ vui hơn đỡ bị tủi nhục.
Tôi bắt đầu học lớp 6 ở Mỹ. Năm đầu tiên đi học thì tôi có một chút rắc rối với tiếng Anh. Nhưng cũng hên là tôi được sự giúp đỡ của các cô giáo trong trường. Tôi bắt đầu hiểu được hơn về English. Ngoài học ở trường, ngày nào tôi cũng đi thư viện để được thêm sự giúp đỡ của những tutor ở đó. Về nhà tôi cố gắng học thêm Anh văn để theo kịp các bạn cùng lứa tuổi.


Phần mẹ tôi thì lúc mới về Orange County mẹ có học vài tháng ESL rồi như một phép lạ nào đó, có người giới thiệu mẹ vô ngành Dentist (Nha khoa). Dù Anh văn không được giỏi lắm, nhưng mẹ vẫn gồng mình lên để lấy được bằng phụ tá nha sĩ. Lúc đầu mẹ cũng nhức đầu về ngành nghề mới, nhưng riết rồi mẹ cũng quen. Chỉ trong vòng một năm đầu, mẹ tôi đã lấy được bằng lái xe và phụ tá nha sĩ đúng theo mục tiêu của mẹ đề ra.
Tôi luôn hiểu chính là vì tôi, Mẹ đã phải vứt hết những niềm vui, và sự nghiệp ở Việt Nam để qua Mỹ, cho tôi có cơ hội để học và có một tương lai rực rỡ hơn.
Mẹ qua đây được gần 3 năm mà chưa tìm được người bạn thân để tâm sự. Mẹ nói không cần nhiều bạn, chỉ cần tôi học giỏi là mẹ tôi cũng hãnh diện và vui lòng rồi.
Dù mẹ không kiếm ra được nhiều tiền lắm, nhưng khi nào đi shopping thấy cái gì đẹp thì mẹ cũng mua cho tôi, còn riêng mẹ thì không dám mua gì hết. Mẹ chỉ mong cho tôi đầy đủ điều kiện để học cho tốt, vậy mà nhiều khi tôi cũng trễ mảng trong việc học tập và nhiều lần làm cho mẹ buồn lòng.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi xin hứa hẹn từ trong đáy lòng mình sẽ học thật giỏi đỗ lấy bằng "Medical Doctor" (bác sỹ) từ trường Đại học U.C.L.A. Bây giờ mẹ tôi làm ra bạc cắc thì sau này tôi phải làm ra bạc triệu.
Qua trang viết này tôi xin phép gởi lời cám ơn tới các bác, các chú, các cô trong gia đình đã khuyến khích và giúp đỡ hai mẹ con tôi trong những giai đoạn khó khăn nhất trên nước Mỹ này.

Hân Nghiêm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 901,432,305
Mỗi khi hạ về, ngày của Mẹ lại đến. Bất chợt, bâng khuâng, tôi bỗng thấy ganh tỵ với những ai còn được cài bông hồng trên áo!   Sự ganh tỵ ích kỷ, nhỏ nhoi nhưng thật khó tránh khỏi. Thế rồi mọi ký ức, kỷ niệm với Mẹ, về Mẹ lại ùa về vỡ òa từng rung cảm để tôi không thể không cầm viết.   Viết không hay, nhưng phải viết vì
Con may mắn được mẹ sinh con tại Mỹ, tỉnh Alexandria bang Virginia . Mẹ dạy con nói tiếng Việt từ thuở còn thơ. Mẹ nấu cơm Việt cho con ăn. Mẹ kể lại chuyện xưa, ông bà ngoại dạy dỗ mẹ chu đáo nên ngày nay nhờ kinh nghiệm đó mẹ rèn luyện chúng con nên người tốt. Mặc dầu sanh đẻ tại Mỹ nhưng con lúc nào cũng nghĩ tới
Chiều nay trên đường từ sở về nhà, con đã chứng kiến một tai nạn giao thông khá nghiêm trọng. Ba xe cứu thương đến vây quanh làm lưu thông bị tắc nghẽn. Khi đi ngang qua hiện trường, con đã nhìn thấy các nhân viên cứu thương đang cố gắng cưa những mảnh sắt móp méo để lấy người bị thương đang kẹt trong xe
Tác giả là một nhân viên ngân hàng, cư trú và làm việc tại Seattle , tiểu bang Washington . Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà, “Con Đi Trường Học...” là thư của một bà mẹ độc thân viết cho con gái đi thực tập tại một nước châu Phi, đã được phổ biến ngày 13-1-2006 với bút hiệu Hồng Ngọc-Vương. Bài viết thứ hai
Mẹ ơi! Biết bao giờ con mới được gọi lại tiếng "Mẹ" ngọt-ngào đầy yêu-thương này! Ngày Mẹ còn sống, gọi tiếng Mẹ đã thấy ấm lòng, thấy chứa-chan tình-cảm. Bây giờ Mẹ không còn nữa, tiếng Mẹ làm con xót-xa tận cõi-lòng, chẳng bao giờ con còn có dịp ngồi bên Mẹ, nắm lấy tay Mẹ rồi nói
Những ngày đầu bà Bẩy vui vẻ đi đây đi đó. Thấy gì cũng lạ, cũng đẹp, nhưng cái cảm giác lớn nhứt bà có là thấy mình   an toàn.   Không bị hạch xách, không bị hỏi han, điều tra, điều này điều nọ, bị sợ sệt khi phải đến cơ quan công quyền mà bà đã gặp phải ngày xưa.... Trong bữa ăn tại nhà con gái, có đông đủ
Bởi vì Việt Kiều chẳng mấy ai quan tâm đến những điều ấy, có người không chịu ở nhà mà ra ở khách sạn   cho thoải mái và chẳng muốn làm phiền đến ai. Họ muốn thăm ai thì tự nhiên đến nhà, ăn uống thì đơn giản không cầu kỳ, chẳng cần cao lương mỹ vị gì hết, có rất nhiều người xà vào quán hàng trong nhà lồng
Tôi mơ mơ màng màng nheo mắt nhìn chiếc đồng hồ bên cạnh giường ngủ, và vội vàng ngồi bật lên vì đã gần 12 giờ trưa. Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng và khó chịu lắm, nhưng nghĩ tới mảnh giấy mẹ để trên gối, tôi chạy vội ra nhà bếp không kịp đánh răng rửa mặt. Tối hôm qua, phải nói là sáng nay mới đúng
Con không dám đi cửa trước, con vòng ra cửa sau. Mùa Xuân đã trở lại, những củ   tulip con trồng trên luống mùa thu năm nào trước khi bỏ đi đã mọc lên và ra hoa, những bông hoa tulip mà cha yêu. Mọi thứ trông buồn bã và tàn tạ, chỉ có những bông hoa tulip rực rỡ. Mầu đỏ và vàng, xen lẫn với những mầu hồng nhạt
Vì nhà tôi khá xa trường, tôi luôn cố gắng căn giờ để dù có kẹt xe cũng tới trường sớm ít nhất nửa giờ. Tôi muốn tránh cho mình tình trạng phải phóng xe vội vã trong nỗi hồi hộp lo âu sợ trễ; hoặc hớt hải tới trường vừa sát giờ dạy; hoặc tệ hơn, tới sau khi chuông vào lớp đã reo! Kinh nghiệm cho tôi biết, chính trong ít phút
Nhạc sĩ Cung Tiến