Hôm nay,  

Mẹ Tôi

10/05/200400:00:00(Xem: 128192)
Người viết: MAI NGUYỄN
Bài số: 535-1073-vb7080504

Tác giả Mai Nguyễn, cư trú tại Garden Grove, đã góp một số bài viết về nước Mỹ. Nhân ngày lễ Mẹ đang tới, bà góp thêm một bài viết ngắn.
*

Khi còn bé tôi rất nao nức mong chờ Tết đến để được nghỉ học, được mặc quần áo đẹp, được tiền lì xì. Nhưng từ khi nhìn thấy vết nhăn hằn trên trán mẹ ngày càng nhiều thì tôi không mong đến Tết nữa.
Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi già thêm một tuổi.
Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ tôi càng gần.
Tiếng hát trầm ấm thiết tha của ca sĩ Chung Tử Lưu làm tôi rưng rưng nước mắt, tôi không dám nghĩ đến một ngày nào đó mẹ tôi không còn ở bên cạnh tôi nữa. Mẹ là tất cả của đời tôi.
Mẹ sanh ra tôi nuôi tôi lớn khôn. Khi tôi còn là em bé mẹ chăm chút mớm cơm cho tôi ăn, dỗ giấc ngủ cho tôi. Mẹ sung sướng mỉm cười khi thấy tôi khỏe mạnh. Mẹ buồn bã chăm lo thuốc thang ngày đêm cho tôi khi tôi bị bệnh. Khi tôi đã lớn khôn mẹ răn bảo, chỉ dạy những điều hay lẽ phải cho tôi hiểu.
Hồi ở quê nhà mẹ tôi chỉ biết thêu thùa, may vá, nội trợ và chăm lo dạy dỗ tôi nhưng sau cuộc chiến mẹ phải tảo tần buôn bán ngược xuôi , Kếm sống để nuôi gia đình và lo tròn bổn phận con dâu.Lao lực trong suốt mấy chục năm dài đã làm mẹ càng ngày càng gầy guộc. Biết vất vả, gian nan, cực khổ nhưng mẹ không một lời than thân.


Qua đến được bên này, mẹ tôi phải cố gắng khó khăn biết bao mới hội nhập được vào dòng chính của xã hội này và bà phải đi làm đủ các việc để lo cho em tôi ăn học sắp ra trường, ngay cả việc chăm sóc dạy dỗ các cháu, không ai hiểu và biết lo lắng cho con mình bằng mẹ cả. Chúng tôi có như hôm nay cũng là nhờ công lao của mẹ. Nguồn sức mạnh đã giúp cho mẹ tôi vượt qua nhiều gian nan thử thách là do nền tảng đạo đức về nhân phẩm và tâm linh mà mẹ tôi đã được hấp thụ.
Giờ đây nhìn mẹ càng ngày càng già thêm tôi rất thương và thương mẹ nhiều hơn. Những ai đã làm mẹ, đang làm mẹ và những ai có mang nặng đẻ đau, có nuôi nấng dạy dỗ con mình, có thức khuya dậy sớm, lúc trái gió trở trời thì mới thấy được lòng mẹ bao la và cao cả.
Bây giờ tâm nguyện lớn nhất của tôi chỉ mong mẹ tôi luôn luôn mạnh khỏe để ở mãi mãi với con cháu và để tôi có cơ hội đền ơn trả hiếu cho mẹ, dù cho tôi có trả suốt đời cũng không bao giờ trả hết công lao đã nuôi nấng và dưỡng dục của người.
Những ai cảm thấy mình chưa làm tròn bổn phận làm con của mình thì hãy nhớ lấy câu:
Khi mẹ còn thì không biết quý
Khi mẹ mất đi, hối đã muộn màng.

Mai Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 901,390,574
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Ông tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, từng là một đại đội trưởng thuộc TĐ2/TQLC, đơn vị có biệt danh Trâu Điên.
Khi gia đình chúng tôi dời chuyển đến xóm, Anh đang học Đệ Ngũ cùng một lứa với người anh thứ hai của tôi. Sau hiệp Định Genève, di cư từ Thanh Hóa vào, chỉ có cha và Anh, rất đơn chiếc.
Tác giả là cư dân Miami, đã góp nhiều bài viết, tuy ngắn, nhưng luôn cho thấy tấm lòng của ông với đất đai, quê hương, con người. Sau đây là bài mới của ông.
Tác giả định cư tại Houston từ 1993, sau hơn 20 năm làm nghề bán bảo hiểm nhân thọ, hiện đã về hưu. Năm 2007-2008, ông đã góp ba bài Viết Về Nước Mỹ: Những ngày đầu tiên đến nước Mỹ;
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010 và mới đây,
Sáu Steve Brown là một cựu chiến binh Mỹ từng đóng quân ở Biên Hoà và kết hôn với một phụ nữ Việt. Ông là người Mỹ viết trực tiếp bằng tiếng Việt và đã nhận giải Việt Bút Trùng Quang 2013.
Tác giả hiện là một bà giáo dạy trẻ tại Marrysville, thành phố nhỏ cổ xưa nhất của Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Viện Bảo Táng Của Những Người Lính Bị Bỏ Quên"
“Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi” là câu thơ từ bài Lương Châu Từ nổi tiếng của Vương Hàn, có nghĩa “Xưa nay chinh chiến mấy ai về”. Thứ hai 25 tháng Năm là Memorial Day 2015. Mời đọc "Vòng Tưởng Niệm" -loại vòng có từ thời chiến tranh Việt Nam- bài viết mới của Orchid Thanh Lê.
Tác giả tên thật Lý Tuyết Mai, cư dân Pomona, CA. làm việc tại Bộ Xã Hội. Đến Mỹ khi còn tuổi học trò, cô thuộc “thế hệ gạch nối” của người Việt tại Mỹ.
Tác giả là cư dân vùng Little Saigon, liên tục góp bài cho giải thưởng Việt Báo từ nhiều năm qua. Với nhiều bài viết giá trị, cô đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2011.
Nhạc sĩ Cung Tiến