Hôm nay,  

Mẹ Tôi

10/05/200400:00:00(Xem: 128259)
Người viết: MAI NGUYỄN
Bài số: 535-1073-vb7080504

Tác giả Mai Nguyễn, cư trú tại Garden Grove, đã góp một số bài viết về nước Mỹ. Nhân ngày lễ Mẹ đang tới, bà góp thêm một bài viết ngắn.
*

Khi còn bé tôi rất nao nức mong chờ Tết đến để được nghỉ học, được mặc quần áo đẹp, được tiền lì xì. Nhưng từ khi nhìn thấy vết nhăn hằn trên trán mẹ ngày càng nhiều thì tôi không mong đến Tết nữa.
Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi già thêm một tuổi.
Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ tôi càng gần.
Tiếng hát trầm ấm thiết tha của ca sĩ Chung Tử Lưu làm tôi rưng rưng nước mắt, tôi không dám nghĩ đến một ngày nào đó mẹ tôi không còn ở bên cạnh tôi nữa. Mẹ là tất cả của đời tôi.
Mẹ sanh ra tôi nuôi tôi lớn khôn. Khi tôi còn là em bé mẹ chăm chút mớm cơm cho tôi ăn, dỗ giấc ngủ cho tôi. Mẹ sung sướng mỉm cười khi thấy tôi khỏe mạnh. Mẹ buồn bã chăm lo thuốc thang ngày đêm cho tôi khi tôi bị bệnh. Khi tôi đã lớn khôn mẹ răn bảo, chỉ dạy những điều hay lẽ phải cho tôi hiểu.
Hồi ở quê nhà mẹ tôi chỉ biết thêu thùa, may vá, nội trợ và chăm lo dạy dỗ tôi nhưng sau cuộc chiến mẹ phải tảo tần buôn bán ngược xuôi , Kếm sống để nuôi gia đình và lo tròn bổn phận con dâu.Lao lực trong suốt mấy chục năm dài đã làm mẹ càng ngày càng gầy guộc. Biết vất vả, gian nan, cực khổ nhưng mẹ không một lời than thân.


Qua đến được bên này, mẹ tôi phải cố gắng khó khăn biết bao mới hội nhập được vào dòng chính của xã hội này và bà phải đi làm đủ các việc để lo cho em tôi ăn học sắp ra trường, ngay cả việc chăm sóc dạy dỗ các cháu, không ai hiểu và biết lo lắng cho con mình bằng mẹ cả. Chúng tôi có như hôm nay cũng là nhờ công lao của mẹ. Nguồn sức mạnh đã giúp cho mẹ tôi vượt qua nhiều gian nan thử thách là do nền tảng đạo đức về nhân phẩm và tâm linh mà mẹ tôi đã được hấp thụ.
Giờ đây nhìn mẹ càng ngày càng già thêm tôi rất thương và thương mẹ nhiều hơn. Những ai đã làm mẹ, đang làm mẹ và những ai có mang nặng đẻ đau, có nuôi nấng dạy dỗ con mình, có thức khuya dậy sớm, lúc trái gió trở trời thì mới thấy được lòng mẹ bao la và cao cả.
Bây giờ tâm nguyện lớn nhất của tôi chỉ mong mẹ tôi luôn luôn mạnh khỏe để ở mãi mãi với con cháu và để tôi có cơ hội đền ơn trả hiếu cho mẹ, dù cho tôi có trả suốt đời cũng không bao giờ trả hết công lao đã nuôi nấng và dưỡng dục của người.
Những ai cảm thấy mình chưa làm tròn bổn phận làm con của mình thì hãy nhớ lấy câu:
Khi mẹ còn thì không biết quý
Khi mẹ mất đi, hối đã muộn màng.

Mai Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 901,529,853
Đó là danh xưng của một anh bạn làm chung hãng với tôi, anh hãnh diện vì anh là con rồng cháu tiên, nhưng anh chỉ dùng tên "con nhà Rồng" xưng cho phái nam mà thôi. Tôi cũng hãnh diện vì tôi tuy là khác giống nhưng chung một giàn. Bài nầy tôi muốn viết về một vài cá tánh của các vị “con nhà rồng” làm chung với tôi mà thôi.
Anne Khánh-Vân, 33 tuổi, hiện đang sống tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, đã góp một số bài viết đặc biệt. Sau khi tốt nghiệp Kinh Tế Kế Toán và sống một thời gian ở Pháp, cô sang Mỹ và hiện vừa làm việc vừa học thêm về Management Information System. Bài viết mới nhất của cô lần này ghi lại cảnh thủ đô nước Mỹ chìm ngập
Theo kết quả giải thưởng Viết Về Nước Mỹ 2006 vừa được loan báo, Thịnh Hương là một trong 12 tác giả được bình chọn vào chung kết. Là một nữ viên chức làm việc tại miền Bắc California, bà đã góp 4 bài viết đặc biệt cho Viết Về Nước Mỹ năm thứ sáu: Hắn Và Tôi, Bắt Đầu Từ Hoàng Hôn, Thuốc Đắng Đã Tật và Người Đẹp Thương Xá
Chúng tôi là những người Viking Na Uy nhỏ bé hiền hòa đang viếng thăm nước Mỹ. Xin lưu ý: không phải bốn chúng tôi nhỏ bé hiền hòa mà là nước Na Uy của chúng tôi nho nhỏ nhu mì. Na Uy được cái hân hạnh là nơi tổ chức trao giải thưởng Nobel Hoà Bình mỗi năm vì trong lịch sử thế giới, Na Uy chưa bao giờ gây lộn
Tôi gặp người bạn trẻ ấy đứng thơ thẩn một mình trong giờ giải lao ở cuối hành lang hội trường của đại học American University. Anh chàng này trông quen quá nhưng tôi không tài nào nhớ nổi hắn là ai. Tôi đến tham dự một buổi sinh hoạt dành riêng cho sinh viên và các bạn trẻ gốc Á Châu do hội "The National
Ngày xửa ngày xưa, khi hai đứa lấy nhau, chú rể người Mỹ và cô dâu người Việt, chú rể khăng khăng không chịu tổ chức đám cưới ở nhà hàng Tàu, cô dâu không muốn đãi ở nhà hàng Mỹ, cuối cùng hai đứa quyết định tổ chức đám cưới ở trên một chiếc tàu. Cruise chạy vòng vòng trên sông Potomac, khách đến dự đám
Thanh có một người khách Mễ vào tuổi "chiều tàn". Bà vô làm nail (làm móng tay giả) vài lần, coi bộ vừa ý, lần sau bà dẫn thêm người em, hai đứa con gái, và cháu. Nội ngoại gì không biết mà tới ba bốn đứa lận. Từ mấy đứa nầy kéo thêm một nhóm bạn. Mấy đứa còn cấp trung học cho nên mỗi lần có sinh nhựt bạn bè hay
Chuyện xảy ra trong tiệc cưới tại một nhà hàng seafood vùng thủ đô Tỵ Nạn Cộng Sản Little Sàigòn, 2 tuần sau ngày Tưởng Niệm quốc hận 2006. Tiệc cưới này có lẽ vì hai vị thân thuộc và bạn bè đôi trẻ, đa số đều là cựu tù cải tạo. Bởi thế mà, ngay sau khi ngồi vào bàn tiệc họ đã như biết nhau từ trước; tay bắt mặt mừng
Từ lúc còn nhỏ cho đến giờ, không biết sao tôi lại rất thích con số mười hai (12). Cái gì đó đã thu hút tôi mỗi khi tôi nhìn thấy nó. Là một cô gái, mỗi khi nhìn thấy ai mặc áo có ghi con số đó thì tôi lại dính chặt cặp mắt tôi vào họ. Nhiều khi bị họ bắt gặp, tôi rất mắc cỡ, nhưng tính nào tật đấy, vẫn không bỏ được. Ở bên Mỹ này
Các con cái cháu chắt vừa tổ chức lễ Thượng Thọ cho cụ Trần tại một nhà hàng Việt nổi tiếng tại Houston, Texas. Cụ vừa đúng 85 tuổi tính đến tháng 7 năm 2006. Cụ ngồi đó mà trí nhớ cụ tìm về quá khứ từ bẩy tám chục năm trước. Thời gian thấm thoát đã đưa cụ về tuổi gần đất xa trời. Các bạn cụ kẻ trước người sau đã
Nhạc sĩ Cung Tiến