Hôm nay,  

Retired / Về Hưu

22/10/200800:00:00(Xem: 141242)

Tác giả: Phan thị Minh Điệp

Bài số 2438-16208515-vb4221008

Tác giả hiện là cư dân Anchorage, tiểu bang Alaska. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên  của bà là tâm sự của người vừa hưu trí. Gật mình thức giấc, nhìn đồng đã hơn 7 giờ sáng, tôi vội vã tốc mền ngồi dậy. Đến sở làm trể là bịnh của tôi. Ông chồng nằm cạnh bên tôi thảng nhiên đang xem báo, tôi nhìn anh với đôi mắt trách móc, và nói:

"Sao anh không gọi em dậy""

Anh chậm chạp bỏ tời báo đang xem xuống gường, rồi nhìn tôi nói:

"Em đâu có đi làm, dậy làm chi cho sớm, mình retired mà."

Oh! Tôi chợt nhớ ra - mình đã retired rồi. Lại thêm môt ngày trống vắng - khi cuộc đời đã chuyển mình qua một lối sống khác.

Danh từ "Retired" vẫn chưa quen với tôi, mặc dù dạo nầy tôi nói đến rất thường, mỗi khi gặp bạn bè, bạn lối xóm hoặc có ai hỏi đến .

Tôi cũng chưa quen được với lối sống mới nầy, không biết có phải tôi vẫn nhớ đến việc làm, nhớ ở sở, nhớ đến cái computer ở sở, và góc phòng nhỏ của tôi, nhớ đến cái ghế, bây giờ đã có người khác đang ngồi lên rồi, nơi mà tôi đã miệt mài hơn 23 năm qua.

Khi còn đi làm, có những hôm có cảm giác làm biếng, tôi đã ao ước phải chi hôm nay được ở nhà ngủ trễ thêm một chút, và tôi cũng hay nói:

 "Phải chi mỗi tuần có holiday, để được nghỉ thêm".

 Bây giờ thì tôi không cần ao ước những điều đó nữa, tôi có nhiều thì giờ quá.

Ông chồng tôi thì khác, anh biết thụ hưởng cuộc sống retired hơn tôi, anh dùng những thì giờ trống trải để làm những việc những việc mà khi còn đi làm, anh đã ao ước, và đã xắp đặt để khi retired anh sẽ làm được.

Mỗi sáng, tôi không còn vội vã pha café, nấu ăn sáng và làm thức ăn trưa để hai vợ chồng mang theo đi làm, những hộp đựng thức ăn cho lunch cũng đã được dẹp vào một góc ngăn tủ, vì sẽ không xài thường nữa.

Cái cập da màu đen mà anh đã mua cho tôi để xách đi làm cách đây hơn 23 năm, nó cũng đã được để vào trong một góc tủ, mà cách đây mấy hôm anh có nói đùa với tôi: "Em nên để cái cập nầy vào Viện Bảo Tàng"; tôi đã dùng cái cái cặp nầy hơn 23 năm, nó theo tôi như hình với bóng.

 Nhanh thật - môt đời đi làm. Sống ở nước Mỹ - cuộc sống chạy theo kim đồng hồ.Ở nhà, công viêc làm hôm nay của tôi cũng giống như ngày hôm qua. Sau buổi ăn sáng là tôi thu dọn lại những thùng sách cũ, những thùng sách mà tôi đã dẹp từ phòng nầy, dọn qua phòng kia, những quyển sách, những memo dùng làm tài liệu cho công việc ở sở, giờ đã retired rồi, sách vở cũng retired luôn.

Ánh nắng buổi sáng mùa Thu xuyên vào cửa sổ nhà, bây giờ thì tôi có ở nhà thường để nhìn nắng. Tôi phải cố gắng thụ hưởng những ánh nắng nầy, những thời gian nầy, mặc dù trống trải, đôi khi tôi cho là chán, nhưng nhìn lại, sống ở đất Mỹ nầy nều biết thụ hưỡng những giây phút như vậy thì có thể cho là hạnh phúc.

Tôi cảm giác có cái gì đó làm cho tôi thoải mái, vì biết không phải hấp tấp vội vàng, không phải nhìn đồng hồ liên tục vì sợ "bị trể làm".

Tiếng ông chồng gọi từ phòng ăn :

"Em ơi! Chuẩn bị ra ăn sáng, anh nấu gần xong rồi."

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 901,749,383
Khôi An, giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2013, từng là một thuyền nhân. Từ tuổihọc trò, cô cùng người em gái phải rời bố mẹ, vượt biển năm 1983. Mười năm sau,1993, cô đã là một kỹ sư đại diện Intel đi “bàn giao kỹ thuật” cho các kỹ sư bảnxứ tại phân xưởng Intel ở Penang, Mã Lai.
Với bài viết “Lời Cám Ơn Của Mẹ Tôi”, kể chuyện bà Mẹ 90 tuổi thiđậu Quốc Tịch Mỹ, Nguyên Phương đã nhận giải đặc biệt Viết Về NướcMỹ 2007. Tại Việt Nam trước 1975, bà là một dược sĩ. Vượt biển,định cư tại Mỹ từ 1982, bà làm việc trong một cơ quan chính phủ tạiVirginia. Sau khi về hưu, Nguyên Phương hiện là cư dân vùng Little Saigon.Sau đây là bài viêt mới nhất của tác giả.
Tác giả định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dânBerryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Giảithưởng VVNM 2013, cô có 5 bài tham dư và đã nhận giải Vinh Danh TácGiả (hình bên) với hai bài viết tiêu biểu: “Thiên Thần Đen” và “CũngMột Đời Người”, kể về những di dân tị nạn tại Mỹ làm việc tới mứcquên mình để gửi tiền tiếp viện cho người thân còn ở quê nhà. Sau đâylà bài viết mới nhất của tác giả.
Tác giả sinh năm 1957, cư dân Santa Ana, công việc: làm nail. Tham gia viết về nước Mỹ từ 2011, với bút hiệu Hữu Duyên Nguyễn và bài "Cám Ơn Bố", bà đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.
Tác giả là một Y sĩ nội khoa và là Giáo Sư Đại Học tại Texas. Bài viết về nướcMỹ đầu tiên của Bà là “Chai Dầu Gió Xanh”, kể chuyện trên một chuyến bay khitác giả hướng dẫn phái đoàn gồm 33 giáo sư, sinh viên đi Việt Nam thực hiện mộtchương trình y tế của đại học TWU, Texas. Bài viết thứ hai của bà là môt chuyệntình “đơn phương, nhẹ nhàng, thâm trầm mà sâu sắc” từng làm chính nhân vật màcũng là tác giả đẫm lệ.
Tác giả đã cộng tác với nhiều diễn đàn văn chương Việt và tham dự nhiều sinh hoạt văn hoá giáo dục cộng đồng. Nhân dịp Chợ Tết Cộng Đồng vừa được khai trương tại Little Saigon, xin mời đọc bài viết mới về gian hàng “Thả Thơ” trong Chợ Tết.
Tác giả định cư tại Seattle từ 1975, đã hồi hưu sau khi phục vụ trong ngành xã hội tiểu bang nhiều năm. Hai bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của Nguyễn Đặng Bắc Ninh là “Nàng Dâu Mỹ” và “Cô Khách Sở Welfare” cho thấy cách viết chừng mực mà sống động. Sau đây là bài viêt thứ ba của tác giả là một truyện ngắn về phân ly và đoàn tụ, được ghi lấy ý từ một truyện ngắn của Rev. Howard C. Schade.
Chúc Mừng Năm Mới, mùng Một Tết Giáp Ngọ, Viết Về Nước Mỹ năm thứ 15 trân trọng mời đọc bài viết cảm động về hoa mai và mùa xuân từ một gia đình H.O. Tác giả sinh năm 1956. Qua Mỹ tháng 10 năm 1994 cùng với gia đình theo diện HO.; Hiện sống tại thành phố Tacoma, làm việc cho một công ty thuộc ngành lâm nghiệp,
Ngày cuối năm Tỵ, đón giao thừa Tác giả định cư tại vùng Seattle, tiểu bang Washington từ năm 1975, đã hồi hưu hơn mười năm qua. Ông đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013 với bài viết đầu tiên và cũng là bài duy nhất trong năm, kể về một gia đình có ba tôn giáo lớn của thế giới kết hợp:
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2006, với bút hiệu PNT, PnT và từng nhận một giải thưởng đặc biệt. Sau mấy năm bặt tin, ông viết lại với bút hiệu mới là Phạm Ngọc. Bài gần đây là “Cái Giá Của Tự Do.” Bài mới trước thềm Tết Giáp Ngọ là tự sự của tác giả, người tuổi Nhâm Ngọ, sinh năm 1942.
Nhạc sĩ Cung Tiến