Hôm nay,  

Tháng Tư...

01/04/200900:00:00(Xem: 847809)

Tháng Tư...

Tác giả: Phan 
Bài số 2575-16208652- vb440109

Thàng Tư thêm một lần trở lại. Mời đọc một đoản văn nhiều chất thơ và tâm sự lưu vong của Phan, một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas. Tác giả đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007.

***
 Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Tháng Tư lá mới, Lễ Phục Sinh, thời tiết như tuổi trưởng thành - đẹp và đầy sức sống. Tháng Tư như sự khởi đầu của vũ trụ sau giấc ngủ đông. Thân cây già cỗi, khắc khoải qua mùa giá rét đã sinh ra chồi non trong thế giới tuần hoàn; chú bé co ro trong áo ấm thật dầy, đón xe bus học trò ngoài ngã tư đường lất phất sương đông - như lớn hẳn lên với nắng Tháng Tư - trong cái T shirt chói chang màu Texas; và con sóc con năm ngoái còn lẽo đẽo theo mẹ đến lề đường học luật giao thông, học cách qua đường sao cho đừng hoá kiếp! Chú sóc con Tháng Tư qua đường vừa ngoái lại mùa đông đã xa... hạt giẻ nuôi chú lớn chỉ còn có vỏ trong hốc cây; người mẹ già nhìn theo đứa con háo hức lên đường. - Giấc mộng đời vừa rụng khỏi thân cây, mái ấm gia đình... chú sóc con mang theo lời chúc lành của mẹ đi vào cõi mông lung.
Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Những đám mây soi mình dưới ao cạn làm chùn chân chú bé tính xuống chơi. Tôi ngước lên trời quê tôi với tiếng thét gầm của máy bay phản lực F5 đang truy đuổi máy bay Mig 21 cố xâm nhập vùng trời Sài Gòn. Chiến tranh đã về tới vùng trời bình yên cuối cùng ở quê tôi. Trận chiến trên không làm cho người lớn hoang mang; người ít nói nhất như Phật Bà Quan Âm cũng loảng xoảng trên ban thờ... rồi rơi xuống đất, niềm tin đã lung lay! Mẹ tôi lo sắp xếp những bao bồng bột cho từng đứa con - mỗi đứa 2 bộ đồ, tờ giấy Khai sanh và Tờ khai gia đình (dĩ nhiên là bản sao). Mỗi đứa được cột vào cổ một sợi chỉ đỏ để Phật Bà Quan Âm luôn sát bên mình mà che chở cho những đứa con ham chơi của mẹ. Mẹ tôi, còn có mỗi âu lo. Lo mấy đứa nhỏ rồi đây thất lạc; mấy đứa lớn ngoài trận... không biết có nhớ ngậm Phật Bà vô miệng lúc xung phong!
Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Chú sóc con đã qua được bên kia đường; đang tán gái. Cô bé sóc làm điệu suốt mùa đông trong hang đã quên lời mẹ dặn - thấy trai như lân thấy pháo. Chú bé tôi ném hòn sỏi xuống ao cho sóng loang đi những đám mây tạo ảo giác ao sâu, nhưng chân không bước xuống làn nước xuân mát rượi vì trên đầu tiếng gầm rú của phản lực cơ hấp dẫn hơn! Hai chiếc F chui vào những đám mây đen... mất dấu! Rồi đột nhiên lao ra khoảng da trời xanh trong với uy vũ của tốc độ chóng mặt; chiếc Mig quặt né vụng về nhưng  F ta hình như quá trớn; phải lượn một vòng thật rộng mới quay lại được để chơi tiếp trò chơi mèo vờn chuột.


Dưới đất, bạn bè tôi đã dang đôi tay bé con, chân chạy, đôi môi gầm rú... văng nước miếng lên tận mũi, tận mắt để rượt nhau - đứa nào cũng dành làm F để truy kích Mig. Thằng Đeo - con ông Chín Cấm, mới đạp đinh hai, ba hôm, chân còn xưng tù vù. Nó cò cò theo bạn, cũng dang tay làm máy bay Đầm Già đi thả trái châu, cho F thấy đường... bắn chết cha Việt cộng.
 Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Những đám mây cổ tích không che chở nổi bầu trời tự do. Quê tôi từ đó không còn những cánh chim sắt mang tự hào dân tộc; chở ước mơ trẻ con bay tới tương lai. Chúng tôi qua tuổi bay bằng tay vào những giấc mơ Đại bàng. Chúng tôi bỏ xứ ra đi như con sóc con mới qua đường lúc nãy. Dòng sống cuốn trôi đi những giấc mơ thiên thần, thời gian xoá tan đi những bể dâu thời cuộc. Ký ức Tháng Tư chỉ còn như giấc mơ ban ngày.
Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Chú sóc con ngồi nhìn những đám mây cổ tích, nhớ về hốc cây, những hạt giẻ no tròn từ trên cây hạt giẻ không rụng thẳng vào hang! Chú trở về con đường mà lần đó chú đã băng qua-một mình. Bên kia đường không cò là thế giới tuổi thơ. Tôi trở về nhà tôi cũng không còn là quê hương tôi nữa! Mây Tháng Tư trên trời mang bóng dáng mẹ tôi đang ngơ ngác tìm đàn con thất lạc. Tiếng gầm rú không xé toạc không gian như Tháng Tư cổ tích mà như tiếng kêu oan của những linh hồn mất nước chơi vơi...
Tháng Tư lá mới, Lễ Phục Sinh, thời tiết như tuổi trưởng thành - đẹp và đầy sức sống... đã chết theo dòng lịch sử lưu vong từ Tháng Tư năm ấy! Những Tháng Tư trôi theo dòng người hối hả khắp hành tinh. Tháng Tư dừng lại với cái chết của Đức Thánh Cha John Paul II - niềm tin cuối cùng của hoà bình thế giới đã ra đi ngày 02 Tháng Tư , năm 2005. Tháng Tư chỉ còn lại bầu trời nhiều mây và những cơn mưa bất chợt; những hốc cây thì thầm với gió đã bao đời sinh vật nhỏ bé, dễ thương, đến rồi đi. Mây Tháng Tư bay qua bầu trời mang trí tưởng trẻ con; mang hình hài quê cũ khi con không còn trẻ nên mãi mãi... Tháng Tư trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt.
Phan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 901,439,634
Tác giả đã góp cho Viết Về Nước Mỹ năm thứ 12 nhiều bài viết đặc biệt. Ông tên thật là Nguyễn Cao Thái, sinh năm 1959 tại Huế, vào Saigon 1968, vượt biên đến Mỹ 1979, hiện định cư tại San Jose, CA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông nhân dịp Fathers Day.
Tác giả là cư dân vùng Little Saigon, liên tục góp bài cho giải thưởng Việt Báo từ nhiều năm qua, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2011. Bài viết mới của Tịnh Tâm là một truyện ngắn nhân ngày Fathers Day sắp tới.
Tác giả sinh năm 1944, định-cư ở Mỹ năm 1979, sống ở California 25 năm với nghề điêu khắc gỗ. Một số tượng điêu khắc gỗ cỡ lớn hiện đang toạ lạc trên đường phố và nơi công công của các thành-phố Seaside, Monterey, và Los Gatos tại California là công trình của ông Tú.
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009 và đây là bài viết thứ ba của ông, tự sự của một cựu chiến sĩ về quê cũ tìm thăm mộ đồng đội cũ. Tác giả cho biết ông sinh tháng 10/1939. hiện là cư dân Houston, Texas. Trước 1975, là sĩ quan QLVNCH. Bị băt tù binh ngày 16/04/1975 tại mặt trận Phan-rang.Ra tù 1984. Vượt biên 1986. Bị băt giam ở nông trường dừa 30/04, tỉnh Trà-vinh. Năm 1987 trốn trại về Saigon. 1989 tái vượt biên đến Malaysia tháng 07/1989. Tháng 05/1993 định cư ở Mỹ.
Tác giả cho biết ông sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster. Ông tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2008 và đã góp nhiều bài viết giá trị. Mừng tác giả trở lại trường học và mong ông viết thêm.
Ngày này, tuần tới sẽ là Fathers Day. Nhân dịp này, mời đọc bài viết mới nhất của Cam Li. Trước 1975, tác giả từng viết nhiều truyện ngắn trên bán nguyệt san Tuổi Hoa, và các truyện dài xuất bản bởi Tủ Sách Tuổi Hoạ - hiện có trên trang mạng: http//tuoihoahatnang.com. Sau 30/4/1975, Cam Li không viết nữa, chỉ chuyên làm công việc nghiên cứu khoa học. Định cư tại San Jose từ 2003, sáu năm sau cô góp cho giải thưởng Việt Báo nhiều bài viết giá trị và nhận giải vinh danh Tác Phẩm Xuất Sắc, Viết Về Nước Mỹ 2010.
Đây là bài thứ ba của Lê Thị. Tác giả 35 tuổi, cư dân Chicago. Trong email kèm bài đầu tiên, Lê Thị cho biết, "Mới đây, sau khi đọc một số sách của nhà văn Nhã Ca, tôi bỗng có cảm hứng muốn viết và đây là bài viết bằng Việt ngữ đầu tiên của tôi trong 20 năm qua." Với hai bài “Tôi Vẫn Là Tôi” và “Đâu Đó Có Chỗ Cho Chúng Ta” kể chuyện tình đồng tính, Lê Thị hiện dẫn đầu số lượng người đọc Viết Về Nước Mỹ trong 30 ngày qua. Bài viết mới làm bật lên sức quyết định của “hơi ấm gia đình” đối với những lựa chọn sinh từ trong tình huống tuyệt vọng, đồng thời cho thấy sức viết mạnh mẽ của tác giả.
Tác giả là một nhà văn, nhà báo, đồng thời cũng từng là nhà giáo, nhà hoạt động xã hội quen thuộc với sinh hoạt văn hóa truyền thông tại quận Cam.Ông đã góp nhiều bài giá trị và từng nhận giải danh dự viết về nước Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
Tác giả sinh năm 1957, cư dân Santa Ana, nghề nghiệp: làm nail. Loạt bài viết về nước Mỹ gần đây của tác giả với tên thật Nguyễn Thị Hữu Duyên gồm: Bỏ Gì Thì Bỏ; Ước Vọng Của Tin, thể hiện tình thương yêu và ý chí của một gia đình Việt Nam trên đất Mỹ. Vẫn trong tinh thần ấy, bài mới của bà là chuyện của mùa Fathers Day.
Tác giả là một nhà thơ, sĩ quan hải quân, từng tu nghiệp tại Mỹ. Sau năm 1975, ông trở thành người tù chính trị và định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Ông tiếp tục làm thơ và góp nhiều bài tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ những năm đầu tiên.
Nhạc sĩ Cung Tiến