Hôm nay,  

Bà Thầy Dạy Vẽ

07/06/200900:00:00(Xem: 256144)

Bà Thầy Dạy Vẽ

Tác giả: Trương Tấn Thành
Bài số 2635-16208712- v860709

Tác giả là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục năm 2000, từng là nhà giáo trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA. Ông là một tác giả rất nhiệt thành đóng góp bài vở cho giải thưởng Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải thưởng danh dự Viết Về Nước Mỹ năm 2005. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

***
"Bà thầy dạy vẽ" là cách tôi gọi bà Carol, giáo sư dạy môn hội họa ở đại học cộng đồng khi tôi còn đi học lúc mới qua Mỹ. Tôi vẫn còn liên lạc với bà cho đến nay là khoảng trên dưới mười năm. Giờ tôi không còn gọi bà là "bà" nữa mà chỉ gọi tên Carol vì đã trở thành thân quen.
Chồng bà là ông Jim, bác sĩ đã hồi hưu hồi năm ngoái. Ông Jim tính tình rất bình dân và đặc biệt là rất thích món nước chấm nước mắm cay do vợ tôi làm. Mỗi khi ông tới nhà ăn đều xin một chai nhỏ đem về để ăn! Thêm vào đó là hai ông bà rất có thiện cảm với người Việt và đa số bạn bè của ông bà là người Việt. Chẳng những là người Việt ở đây mà còn ở bên Việt Nam nữa.
Tôi có khiếu về môn vẽ nên bà rất có cảm tình khi tôi còn  học trong lớp của bà. Sau đó bà có mời vợ chồng tôi đến nhà chơi để ăn uống chuyện trò và thưởng thức âm nhạc. Mới đây Carol vừa cho tôi hay tin là con gái bà là Emily mới vừa được vào chính ngạch giáo sư ở đại học Pennsylvania và có thai đứa thứ ba. Tôi có gặp Emily một lần ở nhà bà và đứa con gái rất dễ mến của Emily là Sofia. Sofia rất mến vợ chồng tôi, năm nay Sofia đã mười lăm tuổi. Nhà Carol và Jim ở sát mé vịnh nên phong cảnh rất nên thơ rất hợp để tổ chức party ngoài trời vào lúc mùa hè nắng ấm.
Ông Jim có lần về Việt Nam để phục vụ y tế từ thiện và làm việc chung với một anh bác sĩ tên Ngọc. Anh này bị bịnh tim và sau này được ông Jim bảo trợ qua Mỹ để trị bịnh. Tôi cũng có gặp anh Ngọc trong một bữa ăn thân mật tại nhà ông bà. Sau đó anh này về Việt Nam và cưới vợ. Đây là một điều nói lên tấm lòng vô cùng quảng đại và yêu mến người Việt của ông bà. Ông bà đã bay về Việt Nam để dự lễ cưới của anh Ngọc và sau đó trở lại ngay về Mỹ. Tôi chưa hề biết người Mỹ nào lại tốt bụng và chí tình như Carol và Jim. Mỗi lần Noel, Tết Tây Carol đều có quà và thiệp cho vợ chồng tôi.
Năm vừa rồi tôi có nhờ Carol giúp để trưng bày tranh tôi vẽ ở thư viện của trường. Bà sốt sắng nhận lời. Bà lái xe đến để đem tranh vào trường rồi giúp người thủ thư sắp xếp treo lên vách.


Mọi sự chu đáo dù tôi không thể trực tiếp tham dự vào. Ngày khai mạc tôi vào trường xem thì thật là đâu ra đó. Buổi triển lãm thành công. Hôm ấy phóng viên báo ở địa phương có đến viết một bài tường thuật. Nếu không có Carrol bỏ công và thì giờ vào thì không biết đến bao giờ tôi mới thực hiện được cuộc trưng bày tranh này. À quên nữa, khi tôi làm đơn bảo lãnh vợ tôi qua vì không có đủ thu nhập Carol đã sẵn sàng đứng ra bảo đảm về mặt tài chánh để đơn xin của tôi được chấp nhận.
Carol hơn năm mươi tuổi, dáng người to bề ngang và mang kiếng cận loại to, gọng tròn. Trên cổ lúc nào cũng có thắt cái nơ trông rất là duyên dáng. Tóc bà để quăn ngắn và đặc biệt là lúc nào trên môi cũng có nụ cười và giọng nói thật là ôn tồn nhỏ nhẹ. Carol rất chuộng những mỹ nghệ phẩm có nét độc đáo. Có lần được tôi tặng một loại ấm pha trà thật là hy hữu có hình năm ngón tay mà ngón trỏ là nơi để rót nước trà ra. Ai đến nhà chơi đều được bà đem ra khoe cái ấm hy hữu đó và bà có gởi thư cám ơn tôi hết lời với niềm vui vô hạn. Carol luôn luôn khen và khuyến khích tôi trong lãnh vực hội họa. Bà có cái nhìn rất mới, rất cởi mở và rất táo bạo nên lúc nào cũng đem lại cho tôi thêm nguồn cảm hứng mới.
Hôm anh Ngọc ghé thăm ông bà khi ghé Mỹ, ông bà có mời hai vợ chồng tôi cùng đi chơi và ở lại căn nhà nghỉ mát của ông bà nằm ngay một khu hồ yên tỉnh xa thành phố. Sau đó cả bọn cùng lên phà qua thành phố Seattle để đi ngắm cảnh vào nhà hàng ăn sea food hải sản thật là vui vẻ.
"Bà thầy dạy vẽ" kính mến của tôi ơi,
Ngoài cái may mắn được làm lại cuộc đời ở xứ sở này tôi còn được cái may mắn nữa là được làm học trò trong lớp hội họa của bà. Rồi thêm cái may mắn khác là được trở nên người bạn thân của gia đình bà. Đối với tôi đây là những may mắn lớn nhất cho tôi. Nếu bà không là người có đầu óc suy nghĩ khoáng đạt, không thiên kiến, không kỳ thị thì không bao giờ tôi có cuộc sống ý nghĩa như hiện nay. Bà đã nhìn con người qua giá trị tinh thần, qua niềm thông cảm và qua cảm thức về hội họa. Bà không có phong cách quá trang trọng như một số giáo sư khác trong trường đối với sinh viên Á Châu và sinh viên Việt Nam. Bà đã đến gần tôi trong mối tương giao giữa con người và con người. Đến nay thì chắc bà cũng biết là tôi rất kính mến bà và gia đình bà vì đã dành cho vợ chồng tôi những tình cảm quí hiếm của người bản xứ đối với người tỵ nạn. Bà đã tạo nơi tôi niềm tin vào xứ sở này và vào người bản xứ vì đã tạo điều kiện cho chúng tôi được phát triển, được hồi sinh và được cơ hội thành công sau khi bỏ lại quá khứ đau buồn và tủi nhục ở quê mình.
Thật tôi không còn biết lời nào để nói hết lòng kính mến của tôi đối với bà. Tôi chỉ còn biết nói là chúng tôi không bao giờ dám quên: "Bà thầy dạy vẽ kính mến của tôi". Không bao giờ./.
Trương Tấn Thành, WA.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 901,410,329
Anne Khánh-Vân, 33 tuổi, hiện đang sống tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, đã góp một số bài viết đặc biệt. Sau khi tốt nghiệp Kinh Tế Kế Toán và sống một thời gian ở Pháp, cô sang Mỹ và hiện vừa làm việc vừa học thêm về Management Information System. Bài viết mới nhất của cô lần này ghi lại cảnh thủ đô nước Mỹ chìm ngập
Theo kết quả giải thưởng Viết Về Nước Mỹ 2006 vừa được loan báo, Thịnh Hương là một trong 12 tác giả được bình chọn vào chung kết. Là một nữ viên chức làm việc tại miền Bắc California, bà đã góp 4 bài viết đặc biệt cho Viết Về Nước Mỹ năm thứ sáu: Hắn Và Tôi, Bắt Đầu Từ Hoàng Hôn, Thuốc Đắng Đã Tật và Người Đẹp Thương Xá
Chúng tôi là những người Viking Na Uy nhỏ bé hiền hòa đang viếng thăm nước Mỹ. Xin lưu ý: không phải bốn chúng tôi nhỏ bé hiền hòa mà là nước Na Uy của chúng tôi nho nhỏ nhu mì. Na Uy được cái hân hạnh là nơi tổ chức trao giải thưởng Nobel Hoà Bình mỗi năm vì trong lịch sử thế giới, Na Uy chưa bao giờ gây lộn
Tôi gặp người bạn trẻ ấy đứng thơ thẩn một mình trong giờ giải lao ở cuối hành lang hội trường của đại học American University. Anh chàng này trông quen quá nhưng tôi không tài nào nhớ nổi hắn là ai. Tôi đến tham dự một buổi sinh hoạt dành riêng cho sinh viên và các bạn trẻ gốc Á Châu do hội "The National
Ngày xửa ngày xưa, khi hai đứa lấy nhau, chú rể người Mỹ và cô dâu người Việt, chú rể khăng khăng không chịu tổ chức đám cưới ở nhà hàng Tàu, cô dâu không muốn đãi ở nhà hàng Mỹ, cuối cùng hai đứa quyết định tổ chức đám cưới ở trên một chiếc tàu. Cruise chạy vòng vòng trên sông Potomac, khách đến dự đám
Thanh có một người khách Mễ vào tuổi "chiều tàn". Bà vô làm nail (làm móng tay giả) vài lần, coi bộ vừa ý, lần sau bà dẫn thêm người em, hai đứa con gái, và cháu. Nội ngoại gì không biết mà tới ba bốn đứa lận. Từ mấy đứa nầy kéo thêm một nhóm bạn. Mấy đứa còn cấp trung học cho nên mỗi lần có sinh nhựt bạn bè hay
Chuyện xảy ra trong tiệc cưới tại một nhà hàng seafood vùng thủ đô Tỵ Nạn Cộng Sản Little Sàigòn, 2 tuần sau ngày Tưởng Niệm quốc hận 2006. Tiệc cưới này có lẽ vì hai vị thân thuộc và bạn bè đôi trẻ, đa số đều là cựu tù cải tạo. Bởi thế mà, ngay sau khi ngồi vào bàn tiệc họ đã như biết nhau từ trước; tay bắt mặt mừng
Từ lúc còn nhỏ cho đến giờ, không biết sao tôi lại rất thích con số mười hai (12). Cái gì đó đã thu hút tôi mỗi khi tôi nhìn thấy nó. Là một cô gái, mỗi khi nhìn thấy ai mặc áo có ghi con số đó thì tôi lại dính chặt cặp mắt tôi vào họ. Nhiều khi bị họ bắt gặp, tôi rất mắc cỡ, nhưng tính nào tật đấy, vẫn không bỏ được. Ở bên Mỹ này
Các con cái cháu chắt vừa tổ chức lễ Thượng Thọ cho cụ Trần tại một nhà hàng Việt nổi tiếng tại Houston, Texas. Cụ vừa đúng 85 tuổi tính đến tháng 7 năm 2006. Cụ ngồi đó mà trí nhớ cụ tìm về quá khứ từ bẩy tám chục năm trước. Thời gian thấm thoát đã đưa cụ về tuổi gần đất xa trời. Các bạn cụ kẻ trước người sau đã
Buổi chiều, sau khi tôi đã hoàn tất việc cơm nước và dọn dẹp, các con tôi xem Tivi, tôi có được những phút yên tĩnh một mình trên căn gác nhỏ nầy để tập dợt nhạc Pháp xưa: "Maman oh Maman, Tout les garcons et les filles. Adieu jolie candy ..." rồi trở về nhạc Việt với Phạm Duy, Từ Công Phụng, Trịnh Công Sơn…. Bây giờ đã vào Hè, tôi mở cửa sổ
Nhạc sĩ Cung Tiến