Hôm nay,  

Cháy Nhà Mới …Gặp Hàng Xóm

22/02/201200:00:00(Xem: 219499)

Cháy Nhà Mới Gặp Hàng Xóm

Tác giả: Sao Nam Trần Ngọc Bình

Bài số 3490-12-289540vb4022212

Tác giả sinh năm 1940, cựu sĩ quan VNCH, khoá 12 SVSQ Thủ Đức, Giảng Viên Anh ngữ trường Sinh Ngữ Quân Đội, cựu tù chính trị, đến Mỹ năm 1991 theo diện HO9, hiện định cư tại Greenville South Carolina. Từ năm 2002, tác giả đã tham gia Viết Về Nước Mỹ với nhiều bài viết giá trị. Sách đã xuất bản: "Hành Trình Về Phương Đông."

***

Đã là người tị nạn sống ở Mỹ ai cũng biết tập tục hàng xóm của người Mỹ là nhà ai nấy ở. Khu tôi ở là khu sub-division gồm đủ các sắc dân gồm Mỹ trắng, Mỹ đen, Mỹ vàng (là gia đình chúng tôi và 4 gia đình khác) và Mỹ Mễ. Đúng là một Hiệp chúng Quốc thu nhỏ. Vì đã là ”hiệp” nên chẳng ai bảo ai tất cả đều sống rất hòa hợp mà chẳng cần ai hòa giải cả vì nếu có chuyện gì xẩy ra thì đã có luật pháp xét xử nên chẳng cần ai lãnh đạo để cho dân phải lãnh đạn như ở Việt Nam ta bây giờ.

Đêm đêm thì ”đèn nhà ai nhà nấy rạng” theo đúng nghĩa đen cũng như nghĩa bóng. Đèn rạng để học, để làm bài, để coi TV, đọc sách, đọc báo để tìm một tương lai tốt đẹp cho mình và cho con cũng như cháu. Chả thế mà mới chỉ có mười mấy năm sau khi đặt chân đến Mỹ theo diện tị nạn thì tại Greenville South Carolina này đã có con cháu là bác sĩ, dược sĩ, y tá, chuyên viên phòng thí nghiệm, khai thuế, cảnh sát v…v…làm cho nhiều khuôn mặt của các bậc làm cha mẹ trở nên rạng rỡ.

Thế nhưng đối với người tị nạn thuộc thế hệ thứ nhất thì cái cảnh nhà nào nhà nấy đóng cửa im ỉm suốt ngày và cửa chỉ mở và đóng thì lại là cửa garage sau đó thì chủ nhà hoặc là biến đi để đi làm hay là biến mất hút vào trong nhà lại là cái dễ gây ra cái cảm tưởng cô đơn trống vắng, dễ sợ. Hàng xóm gì mà không nói với nhau một lời! Họa hoằn lắm khí bất ngờ gặp nhau ngoài sân sau hay sân trước thì lại nói bằng cái tay vẫy vẫy ra cái điều chào nhau vì máy cắt cỏ đang chạy thì làm sao mà he lô hay he lố bây giờ.

Cuộc sống cứ êm đềm trôi và cửa chỉ mở để tiếp người thân khi có dịp sinh nhật hay ba bơ kiu gì đó mà thôi chứ hàng xóm thì vẫn là hàng xóm xuông cho nó theo đúng cái câu phận ai nấy lo.

Có lần ông hàng xóm bỏ quên cái bình xăng sau khi cắt cỏ ở ngoài hàng rào, tôi bèn chạy qua chạy lại để cho ông ta biết tới 3 lần bấm chuông mà chẳng ai thèm mở cửa. Rõ ràng như 2 với 2 là 4 là chủ nhà có nhà vì cả 2 chiếc xe hơi đang đậu trên drive-way mà! Tôi đành bỏ cuộc dù có muốn giúp mà không được, và bình xăng đã bị ông ấy bỏ quên 3 ngày rồi. Lối 15 phút sau tôi đánh xe ra khỏi garage để đi có việc cần thì cũng gặp ngay bà vợ ông hàng xóm cũng ra lấy thư như ; tôi cho bà ta hay thì bà ta cho biết có nghe chuông nhưng vì bận học nên không ra mở cửa và ngỏ lời xin lỗi.

Thì ra phong tục Mỹ không hẹn thì có nghe chuông họ cũng không mở cửa! Ngay cả cha mẹ muốn đến thăm con thì cũng phải có hẹn, cứ y như là làm bi dzi nất ấy! Không hẹn thì ông con, bà con không có nhà thì làm sao bi giờ?

Trong cách quan hệ hàng xóm lặng lẽ như trên, bỗng một đêm khuya, khoảng 1 hay 2 giờ sáng chúng tôi đang ngủ thì nghe tiếng đập cửa thình thình. 

Hoảng hồn nửa cuộc đời của tôi lính quýnh chạy ra và la lớn:

- Anh ơi có ông Mỹ to con đập cửa nhà mình ông ta nói gì em không nghe.

Tôi trả lời:

- Chắc ông ta say rượu, thôi đừng mở, nguy hiểm lắm

Ít giây sau lại nghe tiếng thình thình đập vào cửa garage và tôi vẫn bảo vợ tôi không mở cửa.

Đúng lúc ấy, bỗng có tiếng nổ cái đùng thiệt lớn từ phía sau nhà. Nhìn ra thấy phía sân sau đang rực sáng. Bà xã vốn cẩn thận khuya nào cũng kiểm soát lại đèn đóm trước khi đi ngủ sao lại sáng bừng vậy. Vén rèm cửa lên coi thì ra má ơi cái nhà hàng xóm phía sân sau nhà tôi đang cháy đùng đùng.

Hết hồn tôi lật đật chạy đi lấy xấp hồ sơ (theo lẽ phải làm từ lâu nhưng tôi cứ lần khân và chỉ mới làm xong tuần trước) gồm những giấy tờ quan trọng bỏ vào một cái túi xách tay còn bà xã tôi thì lo gom chút tư trang, ít tiền lẻ bỏ vào một cái túi xách khác và hỏi:

- Mang lên xe và anh đánh xe ra chứ?

- Để coi.

Tôi trả lời rồi bấm 911 gọi cảnh sát:

- There is a fire at my back yard (Xin tạm dịch: Có đám cháy ở sân sau nhà tôi.)

- A shooting? (Bắn nhau à?)

- No, no, a house in my backyard is on fire. (Không, không, cái nhà đằng sân sau nhà của tôi đang cháy)

- Wait a moment. (Chờ chút)

- Where? (Ở đâu?)

- Spring Station in Berea (Khu Spring Station ở Berea)

Nói xong tôi gác máy điện thoại và chạy ra phía trước nhà, tại đây ông hàng xóm tốt bụng của tôi mới thanh minh thanh nga là ông ta đập cửa trước không thấy động tịnh gì thì ông ta bèn đập cửa garage để đánh thức chúng tôi và ông ta cho biết vì máy điện thoại kẹt nên không gọi 911 được. Ông hàn g xóm còn cho hay tiếng nổ mà chúng tôi vừa nghe là do cái mái nhà bị xập xuống.

Thế là nhờ có vụ cháy nhà mà tôi mới có dịp gặp ông hàng xóm tốt bụng; và chúng tôi được dịp hàn huyên với nhau trong khi theo dõi toán cứu hỏa đến chữa cháy.

Toán cứu hỏa phản ứng nhanh nhưng vì căn nhà bỏ trống khi lửa bùng lên lại không có ai trong nhà nên cứ tự do cháy. Vì thế khi toán cứu hỏa tới thì không cứu kịp nữa nhưng đã thành công khi ngăn không cho lửa bắt cháy qua các căn nhà kế cận.

Các cụ ta nói ””Cháy nhà mới ra mặt chuột.” Trong trường hợp chúng tôi, khi nhà hàng xóm cháy, không thấy con chuột nào chạy ra, mà nhờ đó mới thấy ra mặt hàng xóm “

Sao Nam Trần ngọc Bình

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 864,955,476
Xin thưa với bạn có hai cái "sai" ở tựa đề. Thứ nhất, Ông Mandino không phải là một thương nhân mà là tác giả của quyển sách có tựa đề trên. Thứ hai, "lắm của" ở trong quyển sách self-help này (ta thường gọi là loại sách tu thân), "The Greatest Salesman in the World", không chỉ có nghĩa là của cải
Từ đêm đưa thuyền rời quê đã hơn 30 năm, nay dù muốn hay không, tôi vẫn phải về thăm lại, cha mất mới đây, mẹ còn khỏe, cả hai đều đã gần 100 tuổi. Trên cùng chuyến bay sang VN, may tôi lại gặp ông bà Nguyễn Quang Liên, một ông bạn cũ từ xưa ở Saigon, Tôi được biết thêm chuyện và kể lại: Quen lâu năm, biết ông là
Nàng nghe có tiếng cửa mở, nhưng không để ý. Nàng nhìn đồng hồ đeo tay thấy năm rưỡi thì biết ngay là lão đã về. Nàng vừa cười vừa nói chuyện điện thoại, rồi nhìn lão hất hàm ra dấu cho lão biết có thức ăn trên bếp. Lại món gà kho, ngán quá. Lão đi vào phòng ngủ thay đồ, nghe loáng thoáng tiếng nàng trên điện thoại: "...vậy à"
Ngày còn nhỏ, tôi trông thật gầy gò, ốm yếu, tính tình lại nhút nhát lắm. Mẹ tôi sanh tôi thiếu tháng, chẳng biết sao mà hồi đó tôi lại sống được cũng lạ! Lớn lên một chút, chừng năm sáu tuổi, tôi đã biết thế nào là ăn đòn, vì bố tôi rất dữ đòn đối với con cái, một phần vì thích hàng xóm thấy mình dữ với vợ con, còn phần nữa thì tôi
Mẹ tôi năm nay 86, bắt đầu trở bệnh lãng trí nặng. Khi thì cụ thống trách đôi tay đôi chân vụng về, lẩy bẩy, vô dụng của mình. Khi thì cụ lộ vẻ hoảng hốt hoặc tự dằn vặt về những đổ vỡ, hư hại do sự "hoá đần độn" của mình gây ra. Khi thì cụ uất ức vật vã kêu khóc vì nhận ra giai đoạn tang thương cuối đời đã thực sự đến với mình rồi.
Tôi hỏi người bán vé: Từ đây đi Washington DC giá bao nhiêu và xe chạy mất mấy giờ và nếu tôi là người có tuổi thì bớt được bao nhiêu" Ngửng lên nhìn tôi, ông ta vừa bấm máy bán vé vừa trả lời: Ông được bớt còn 145.37 xu, còn nếu ông mua trước 7 ngày thì giá vé trong khoảng từ 80 đến 119 dollars tùy theo xa gần.
Lúc 12giờ đêm Lão Cát lai ra đi, một cái chết lặng lẽ cũng như cuộc sống vốn thầm lặng của Lão ! Bệnh viện F.V có lẽ là nơi Lão đến đó lần cuối trong chặng đường đời nhiều nổi truân chuyên, bộ óc bình dị đầy lòng nhân ái ấy đã thôi không còn thao thức trong quãng đời già nua ... Tôi viết câu chuyện này, tham dự cuộc thi
Đi làm về, nếu không đi chợ thì về thẳng nhà, nhìn xung quanh căn phòng của một người độc thân, cái gì cũng lặng lẽ. Từ cái bàn, chiếc ghế, cái Ti Vi trong góc, một chiếc gối, ngay cả chiếc gối để ôm gác phía dưới chân, cái mền kẻ những sọc vuông không hoa hòe xếp phẳng phiu ... cái gì cũng như tỏa ra một mùi vị lặng lẽ
Chiều nay, thứ sáu 28/4, trên đường lái xe đi làm về, chợt nhớ Chủ Nhật này là 30 tháng 4. Lại 30 tháng Tư nữa rồi! Chẳng hiểu sao tôi lại quyết định sẽ viết một mẩu truyện về đời mình nhân dịp kỷ niệm lần thứ 31 của ngày này. Có lẽ tôi nghĩ rằng bây giờ mình đã 50 rồi, đời cũng đã từng trải, chả còn sợ sệt gì nữa khi muốn nói ra những điều mình nghĩ, ít ra là về cuộc đời của mình. Năm 1987, sau năm tháng sống
Qua bao năm dài thai nghén, bố tôi mới sẵn sàng cho tôi chào đời. "Thân Phận” là tên của tôi được bố chọn. Đó là nỗi đau trăn trở của Người muốn gởi gắm vào tôi. Sau buổi ra mắt sách, tôi được ký tặng cho một người bạn vong niên của bố. Chủ của tôi là một người Việt định cư ở Hoa Kỳ khá lâu, từ thuở còn là học sinh trung học
Nhạc sĩ Cung Tiến