Hôm nay,  

Dọn Vô “Dorm”

29/08/202500:00:00(Xem: 2231)

TG-Lai-Thi-Mo-nhan-giai-Danh-Du-từ-Giam-khao-Nguyen-Viet-Tan
Từ trái: Tác giả Duy Nhân, Julie Tomanpos từ ngân hàng bảo trợ Wells Fargo Bank, tác giả Lại Thị Mơ và giám khảo VVNM Nguyễn Viết Tân tại Lễ Trao Giải VVNM 2023.

 

Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải Đặc Biệt năm thứ mười tám và giải Danh Dự năm 2023. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Nhân mùa khai giảng năm học mới, tác giả góp một bài viết về nhiều chi tiết thú vị, bổ ích cho các tân sinh viên bắt đầu đời sống nội trú trong trường đại học.

 

***

 

Lễ Lao Động Mỹ sắp đến. Nhà nào có trẻ con còn đi học lại bận rộn túi bụi chuyện sắm sửa cho niên học mới. Nhưng những người nôn nóng nhất, lại là các cậu Tú cô Tú vừa xong trung học, chuẩn bị dọn nhà vô nội trú (dorm). Cuộc sống của tân sinh viên hoàn toàn khác hẳn lúc còn ở nhà.

 

Nếu học trường công của tiểu bang đang ở, tiền học thấp. Nếu ngoài tiểu bang, sẽ tăng gấp đôi. Trường tư không tính theo địa chỉ cư ngụ.

 

Dọn vào nội trú. Không cần mua sắm nhiều. Tiền để đó, không lo bị mục. Trước hết, mỗi phòng cho “freshman” có 2 giường chiếc (twin). Nhưng dài hơn giường ở nhà (cỡ 20cm), phải mua loại trải giường có đề chữ giành cho “dorm”.

 

Đừng quên “extension”, chỉ cần một dây,1 ổ điện cho 1 người. Vài cái mắc áo thôi, không có chỗ đâu mà treo (closet của mỗi người không dang đủ cánh tay). Mỗi người có một bàn học nhỏ. Chấm hết.

 

Tất cả quần áo, đồ dùng cá nhân phải để trong thùng nhựa, nhét dưới gầm giường.

Chỉ một cái đèn để trên bàn học là đồ điện duy nhất được phép dùng. Trong phòng có tủ lạnh (nhỏ cho 2 người) và microwave nhỏ đặt bên trên.

 

Đừng mang thêm ấm điện để pha cà phê, chảo điện để chiên trứng, dù rằng sẽ hữu ích hà tiện được rất nhiều tiền.

 

Không đến nỗi như trại lính, nhưng luật là luật. Giám thị phòng mà tìm thấy tang chứng, bạn sẽ bị phạt. Giám thị chẳng ai xa lạ, chính là những sinh viên lớp lớn, làm work study theo chương trình của liên bang (Financial Aid) dành cho tất cả sinh viên được làm 20 giờ/tuần với mức lương tối thiểu (minimum wage).

 

Tiền ăn được phát suốt lục cá nguyệt (semester) bằng cuốn sổ coupon. Mỗi bữa xé một miếng. Phòng ăn đóng cửa lúc 9 giờ tối, không lấy thức ăn sớm (để dành) là đói meo. Quần áo có nơi giặt như bên ngoài.

 

Di chuyển trong trường có xe bus (từ chỗ ở tới lớp học, miễn phí). Khuôn viên đại học lớn như cái cư xá, không có chuyện chạy bộ tới lớp học. Có trường không cấp chỗ đậu xe cho sinh viên năm thứ nhất và năm thứ hai (vì quá đông). Nên làm work study là tốt nhất. Những lớp lớn được cấp parking, có thể mang theo xe để làm thêm bên ngoài (lương cao hơn).

 

Parking permit (giấy phép đậu xe) phải mua mỗi năm, đậu đúng chỗ qui định ghi trong permit. Đậu sai chỗ, xe tuần tra của trường qua lại liên tục, sẽ phạt không thua gì bị phạt bên ngoài. Sinh viên, là học sinh đã trưởng thành (viên), phải có kỷ luật.

 

Ngày đầu tiên dọn vô dorm, ai cũng ráng đi thật sớm, để “xí chỗ”. Mỗi phòng 2 người, sẽ có người nằm phía trong yên tĩnh, không bị ai ra vô quấy rầy. Còn giường kia, kê ngay lối ra vào.

 

Ngày nhận phòng có đủ chuyện “cười ra nước mắt”. Đầu tiên phải xem cái bảng to đùng để dưới sân trường, tìm địa chỉ phòng. Sau đó đi mượn cái xe, đẩy lên cầu thang (không dễ đâu, vì chật ních người).

 

Những nhà lần đầu tiên dọn cho con cưng, cháu cưng thiệt là “rộn rịp”, nguyên một nhà kéo đi hết, kể cả ông bà già lụm cụm cũng muốn xem con cháu mình ăn ở ra sao. Những nhà  này bị “hố” nên gọi là “cười ra nước mắt”.

 

Nhiều cô tiểu thư đòi mang theo cả gối ôm (dài thoòng) đi kèm với cái ghế nệm to đùng. Mượn một xe không đù, phải mượn thêm xe nữa, giống như mua bàn ghế ở Home Depot.

 

Trái lại có nhiều nhà rất bình thản vì đứa sắp nhận phòng là đứa út, kinh nghiệm đầy mình, chỉ kéo một va ly to là đủ. Hì hà hì hục đẩy lên cầu thang, rồi lại hì hà hì hục đẩy xuống.

 

Lay tỉnh, lay tỉnh ông bà cha mẹ ơi! Nhấp nháy chim “mọc lông mọc cánh” bay ra khỏi tổ, không còn lo nữa. Không tin, thời gian sẽ trả lời. Tụi nó không có “rảnh” gọi về hỏi thăm mỗi ngày, mỗi tuần đâu, viện cớ mắc học. Học đại học không phải học “tà tà” như 13 năm trước. Đây là giai đoạn “chạy nước rút” để đi đến đích. Bốn năm đại học trôi qua rất nhanh. Môn học và kết quả ra trường rất quan trọng. Đó là thước đo đánh giá để đi xin việc.

 

Cha mẹ sinh con trời sinh tính. Không phải cùng cha mẹ sinh ra, đứa nào cũng giống nhau. Em lanh bao nhiêu (street smart), thì anh thật thà bấy nhiêu. Ngày đầu tiên dọn nhà cho thằng lớn. 11 giờ đêm mà nó còn gọi (giọng lo lắng):

 

- Mẹ ơi! Không có toilet tissue (giấy vệ sinh).

 -Thì hỏi mượn bạn cùng phòng (có sao đâu).

- Kỳ quá. Con ngại lắm. Mẹ mang vô cho con đi.

 

Cũng may trường chỉ cách nhà 20 phút.

 

Tới phiên thằng em. Lúc này số tân sinh viên tăng quá đông. Mỗi phòng có 3 freshman (1 giường chiếc & bunk bed). Vì nhà xa (90 phút lái xe), trời đã nhá nhem, nhưng trong lòng vẫn thắc mắc, vì mới thấy một bạn cùng phòng của nó là “trắng”.

 

Đến 9 giờ tối, gọi con, giả vờ hỏi mọi chuyện xong chưa, thật ra muốn biết cậu còn lại…ra sao! Thằng con hiểu liền, khi thấy mẹ lúng túng. Nó nói:

 

- Con không bao giờ trả lời mẹ đâu. Như vậy là “racist” (kỳ thị).

 

Mẹ im luôn (biết lỗi rồi). Sau đó nó còn nói con chọn nằm phía trên giường tầng. Thì ra nó “khôn” hơn mình nghĩ “thà ta phụ người, chứ không để người phụ ta”.

Nó nói rằng, nằm tầng dưới, sẽ có 2 người đi ra đi vô, rồi bên ngoài hành lang lao xao tiếng nói chuyện. Nó giành trên cao là yên nhất.

 

Cái thằng “mồm miệng đỡ tay chân”. Một cái coupon cho một bữa không đủ cho nó, nó xài nhiều quá, hết sạch. Đói bụng quá, xuống phòng ăn hỏi xin thức ăn dư (left over), bù lại nó sẽ lau chùi dọn dẹp, sắp xếp lại bàn ghế phòng ăn cho gọn gàng ngăn nắp. Dĩ nhiên ít khi nào nó bị từ chối.

 

Ông bà cha mẹ ơi! Con cháu khi ra ngoài đời, chúng khôn hơn chúng ta tưởng. Cuộc sống bắt buộc phải như thế, không thể ôm mãi chúng trong vòng tay gia đình. Thằng nhỏ kể rằng năm đầu tiên (freshman), công việc work study của nó là lau dọn restroom. Nhưng qua năm sau (Sophomore) nó đã lên “xếp sòng”:

 

- Bây giờ con lên manager, không có chùi cầu tiêu nữa. Tụi nhỏ phải làm.

 

Gớm! Mới qua một năm, mà đã ra vẻ rồi. Nó còn là giám thị “hắc ám” đi xét phòng, lôi ra đủ thứ “vật cấm”: ấm điện, chảo điện, nồi cơm điện… Chảo để chiên trứng ăn bánh mì, nồi cơm điện (có loại nồi chỉ 1 cup) ăn cơm xịt xì dầu là rẻ nhất. Bởi vì (10 năm trước) mua thức ăn bên ngoài mắc lắm. Phòng ăn đóng cửa 9pm, đói bụng ăn crackers hoài cũng ngán.

 

Khi 18 tuổi, mỗi cô cậu sẽ được đề nghị thẻ tín dụng “credit card” (cỡ vài trăm). Đây là lúc bắt đầu tập làm người lớn, để hiểu thế nào là “good hay bad credit”. Nhiều cha mẹ cho chúng một cái debit card thay vì cho tiền mặt (bất tiện), cũng chỉ vài trăm. Ở nhà, cha mẹ có thể cho thêm khi tiền gần hết

 

Ở trong nội trú không phải là nơi tụ tập để vui chơi. Thật sự có nhiều việc phải lo lắng. Như bảo hiểm sức khỏe (health insurance) ăn theo cha mẹ bắt buộc phải đậu đủ số tín chỉ (credit) theo qui định. Nếu không họ sẽ từ chối. Không hề có nhân nhượng với hãng bảo hiểm.

 

Cậu con trai của bà hàng xóm (mẹ đơn thân) bị té gãy tay khi ở “dorm”. Vì cậu đã bỏ bớt một số môn khó quá (trước khi bị tai nạn), không đủ số credit qui định của hãng bảo hiểm, họ không chịu trả, mẹ phải bỏ tiền túi ra trả.

 

Chọn môn học cũng là vấn đề không dễ. Nhưng khi cảm thấy không hợp, chuyển qua môn khác vừa với khả năng của mình. Điều quan trọng nhất là không bỏ học. Trễ một hay hai năm vẫn không sao. Biết bao nhiêu người thành đạt, không phải họ không từng vấp ngã. Có chí thì nên. “No pain no gain”. Chẳng có thành công nào đến dễ dàng.

 

Các cô cậu tân sinh viên, một chân trời tươi sáng đang chờ đón các bạn phía trước.

Hãy vững tin, đừng để phụ lòng đấng sinh thành dưỡng dục. Chúc các cháu may mắn.

 

Ghi chú: Đây là sinh hoạt của đại học công (nghèo), tiền học thấp. Học đại học tư, học phí cao, cách sinh hoạt có thể khác nhau.

 

Không ở trong nội trú, chỉ cần trả tiền học, mỗi ngày tự lo liệu đến trường (commute). Nhưng bất tiện ở những nơi có tuyết. Một số lớp giờ học rất trễ 9pm. Ở “dorm”, có bảo vệ kiểm soát ra vô có giờ giấc, không được nhậu nhẹt làm ồn. Nhiều cha mẹ nghe con than thở kỷ luật của nội trú, đã mướn nhà bên ngoài cho con cháu ở. Thoải mái đi kèm với rủi ro, vì không biết con kết bạn với ai.

 

Trên 18 tuổi, con có muốn cha mẹ biết kết quả học ra sao, tùy đứa con. Nhiều cha mẹ ít học, chỉ biết đóng tiền. Sau một thời gian ở nội trú điểm GPA thấp quá, không đủ qui định của chính phủ. Trường sẽ sa thải. Con nhà nghèo bị cúp Financial Aid.

Chính phủ chỉ giúp cho người có tiềm năng, không phải cho những người lười biếng.

 

Quả thật 4 năm đầu đại học, là cuộc đua nước rút rất gay cấn, quyết định tương lai của người học trò. Các cháu hãy cố lên.

 

 

Lại Thị Mơ

 

Caption: Từ trái: Tg Duy Nhân, Julie Tomanpos từ ngàn hàng bảo trợ Wells Fargo Bank, tg Lại Thị Mơ và giám khảo VVNM Nguyễn Viết Tân tại Lễ Trao Giải VVNM 2023.

 

 

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
15/09/202517:45:36
Khách
Muốn biết thế lực Do Thái cai trị nuớc Mỹ mạnh như thế nào thì đọc bản tin The Independent sau đây. Ngay cả UC Berkeley là thành trì nổi tiếng thiên tả cứng đầu cũng chịu quỳ gối khuất phục. Quân đội Mỹ nay hy sinh chiến đấu là hy sinh cho Do Thái y hệt như CS VN đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô cho Trung Quốc.
"UC Berkeley names 160 staff and faculty to Trump administration as part of antisemitism investigation
Story by Josh Marcus
The University of California, Berkeley, provided personal information to the Trump administration about roughly 160 students and professors as part of a federal investigation into campus antisemitism, outraging critics and faculty who compared the move to the anti-communist purges of the McCarthy era.
Judith Butler, a prominent Jewish feminist and queer scholar at Berkeley with numerous family members who died in the Holocaust, was among those whose information had been shared. Butler has been a critic of Israel and has said its invasion of Gaza amounts to genocide."
Các chiến tranh thế chiến I và II, Ukraine, Trung Ðông, Gaza là chiến tranh giữa các nuớc thực dân tư bản da trắng giết lẫn nhau có lẽ do nhân quả gây ra từ lòng tham lam của cải tài nguyên.
14/09/202522:21:12
Khách
Ða số các đại học có Hilel Center cho sinh viên Do Thái nên Hilel làm việc với công an Do Thái và FBI theo dõi các hoạt động tên tuổi những nguời biểu tình hay phát biểu linh tinh chống DT. Khác với CSVN xí xoá tuớng N C Kỳ, Ðỗ Mậu khi các ông này về VN chơi, nguời Do Thái thù rất dai. Cho đến hôm nay 80 năm sau thế chiến II mà DT vẫn truy lùng cựu nhân viên quốc xã , vì vậy sinh viên phải cẩn thận.
14/09/202522:00:26
Khách
Cha mẹ có con đi học đại học tại Mỹ phải cảnh cáo con cái tránh xa các hoạt động phe nhóm chống Do Thái vì bị vào danh sách anti-semitism là ra truờng không có việc làm, nếu ai chỉ có thẻ xanh là có thể bị trục xuất qua Phi Châu hay VN. Hàng chục truờng đại học bị mất hàng tỷ hay trăm triệu đô la vì bị tố anti-semitism, vì vậy truờng cũng gắt gao với sinh viên giáo sư có khuynh huớng chống Do Thái. Nhân viên giáo sư phár biểu linh tinh anti-semitic cũng bị truờng sa thải để tránh bị chánh phủ phạt tiền hàng trăm triệu. Hàng ngàn sinh viên du học tham gia biểu tình bị bác visa và bị trục xuất. Vào đại học Mỹ sinh viên phải cẩn thận lời nói y hệt như sống ở VN hôm nay.
31/08/202514:22:19
Khách
Dọn ra khỏi nhà đi vào dormitory ở đại học là nơi tốt nhất để công chúa hoàng tử cậu ấm cô chiêu học tự túc tự lập và cách đối xử với nguời chung quanh. Tại nhiều đại học danh tiếng quy tụ nhân tài của thế giới thì sinh viên bị đặt vào hoàn cảnh sink or swim, phaỉ cố gắng hết sức để hoàn tất cử nhân, no pains no gains. Sức ép rất nhiều khi vào những ngành khó . Nghe noí hình như có một đại học danh tiếng phải giăng luới trên tầng lầu cao ở dormitory ngừa sinh viên buồn vì học hành nhảy lầu tự vận. Như lời nói quân truờng đổ mồ hôi, chiến truờng bớt đổ máu, cố gắng học hỏi tăng khả năng cho mình thì ra truờng dễ kiếm việc và tránh bị sa thải . Những sinh viên nhờ mánh mung lấy điểm cao ra truờng có thể kiếm đuợc việc ban đầu nhưng rồi sau cũng bị sa thải vì kém khả năng. Năm nay sinh viên tốt nghiệp gặp khó khăn khi kiếm việc làm vì các hãng nay dùng AI thay nhân viên. Những nguời học đại học tư trả 60 ngàn học phí mỗi năm mà không kiếm đuợc việc làm với ngành chuyên môn thì khó mà lấy lại vốn đầu tư . Vì vậy phải suy nghĩ kỹ càng truớc khi chọn học đại học tư .
Ai có con học xa thì lái xe hơn 6-10 giờ để giúp con dọn nhà thì mới thấy cái gian nan khi dọn nhà hay thăm con. Nhưng khi truờng xa có ngành chuyên môn danh tiếng thì khi con mình giỏi mình phải chấp nhận con đi học xa. Sau khi đưa con dọn vào truờng trên đuờng về mẹ rưng rưng nuớc mắt.
Có câu ca dao mẹ dẫn con đi học ngày xưa:
"Ví dầu cầu ván đóng đinh,
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi,
Con đi trường học, mẹ đi trường đời"
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 498,874
Miếng ăn là miếng tồi tàn Mất đi một miếng lộn gan lên đầu. Câu nói dân gian trên chắc có lẽ chỉ được áp dụng tại Việt Nam hay những nước chậm tiến trong những năm tháng nghèo đói. Ăn uống là nhu cầu sống còn của con người và vì thế người ta nhiều khi phải đánh mất phẩm giá của mình để tồn tại. Tuy vậy, tôi thấy câu này vẫn có thể áp dụng tại Mỹ, đất nước giàu có nhất thế giới và đồ ăn thì dư thừa.
Một cô bé Mỹ lai Việt, khoảng 12-13 tuổi với mái tóc dài ngang vai quăn tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt nâu tròn to, vai đeo một ba lô khá nặng so với thân hình mảnh khảnh của mình, hai tay ôm một em bé còn rất nhỏ chừng hai, ba tháng tuổi, cô bé đứng trong đuôi người nối dài xếp hàng ở trước cửa ngân hàng Bank of America, trên đường Harbor, Garden Grove, California chờ đến lượt mình. Những người đứng chờ phía trước thấy cô bé có con nhỏ bèn nhường chỗ để cô bé được tiếp sớm hơn, ai cũng tò mò nghiêng người nhìn vào bên trong lớp vải quấn đứa trẻ xem thử đứa bé ấy là con gái hay con trai, lớn nhỏ ra sao, có bà người Mỹ đứng sát bên lên tiếng: - Chắc cháu bé mới hơn hai tháng phải không? Còn nhỏ quá bế ra đây làm gì? - Sao không để nhà cho mẹ cháu giữ nó? Khuôn mặt của cô bé một chút ngỡ ngàng, lo lắng nhìn xung quanh không biết phải trả lời ra sao, chỉ yên lặng cúi nhìn đứa trẻ đang say giấc trong tấm khăn hồng êm ấm.
Ngôi nhà nằm ở một vùng ngoại ô, khuất sau những tàng cây cổ thụ, phủ đầy rêu phong và ký ức. Mỗi viên gạch, mỗi góc tường, đều như đang thì thầm câu chuyện về một gia đình đã từng hạnh phúc, ấm êm. Ông Lâm, với mái tóc bạc phơ như sương tuyết và dáng người gầy gò, liêu xiêu theo năm tháng, ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây cũ ở hiên nhà. Chiều tà buông xuống, nhuộm tím cả khoảng sân, mang theo hơi lạnh se sắt của cơn gió trở mùa, lay lắt những cánh hoa đỗ quyên đỏ thắm trước ngõ, như ngọn lửa nhỏ đang cố gắng níu giữ hơi ấm sắp tàn lụi. Mỗi cơn gió đi qua, ông Lâm lại khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì nỗi cô đơn quạnh quẽ đang bám riết lấy ông từ hai năm nay. Từ ngày người vợ yêu quý của ông về với đất.
Mùa Hạ đã bắt đầu báo hiệu, các loài hoa thi đua nở đủ màu sắc tươi vui. Anh Quang bước ra sân theo tiếng gọi của vợ nhờ bưng phụ mấy chậu hoa quỳnh lên bệ cao, vì muốn ngắm nét đẹp của loài hoa trang đài đang nở hàng chục đóa hồng và vàng. Bé LiLy bước chân cao chân thấp đi theo cha cười hồn nhiên.
Có những người Cha tôi đã gặp Hiến dâng đời, phục vụ tha nhân Sáng danh Chúa, sống Phúc Âm Gieo lời Chân Lý xa gần nơi nơi … (KL) Đó là những vị linh mục mà tôi đã có dịp tiếp xúc trong thời gian bốn năm sống ở trại tỵ nạn Thái Lan. Nói về các Cha thời tỵ nạn thì có rất nhiều điều muốn nói, nhưng có nói thêm trăm ngàn lời cũng vẫn chưa đủ. Ở trại, chúng tôi may mắn có được các Cha người Việt Nam (cũng là nguời tỵ nạn vượt biên). Các Ngài là những người khởi đầu lập nên nhà thờ đơn sơ đầu tiên nơi trại cấm Panatnikhom, viết tắt là Panat, (gọi là Trại Cấm vì chúng tôi là những thuyền/bộ nhân đến trại tỵ nạn sau ngày Cao Ủy tuyên bố đóng cửa không nhận người tỵ nạn, nên chúng tôi bị xem là bất hợp pháp, phải ở Trại Cấm chờ nước sở tại thanh lọc, xét duyệt tư cách tỵ nạn).
Trải qua bao thời gian, những người bạn cũ rời xa, những người bạn mới xuất hiện, nhiều khuôn mặt đến, rồi đi, như nước chảy qua cầu. Vậy mà có một khuôn mặt đặc biệt, ở lại rất lâu trong góc trái tim tôi, một nhỏ bạn thật đặc biệt. Đặc biệt, là vì nó là... người Nga. Tôi đã từng có ác cảm với dân tộc Nga, từ những ngày trước năm 1975, là năm đổi đời, đổi hướng tương lai của đa số dân tỵ nạn cộng sản. Ác cảm là vì, giống dân từ một quốc gia xa lạ và rất xa trên bản đồ trái đất, đầu tiên tạo ra chế độ Cộng sản, lại đầu độc cả thế giới qua cái chủ nghĩa Cộng sản ác nhân thất đức.
Thưa anh Don, tôi biết hương hồn anh đang hiện diện quanh quất đâu đây, trong khán phòng này và nghe được những lời tôi nói. Cảm ơn anh đã luôn là người hàng xóm tốt bụng. Anh thường xuyên cắt cỏ cho khoảng sân trước nhà chúng tôi khi cắt cho nhà anh. Không chỉ cắt thôi đâu quý vị, anh còn tỉa rồi thổi bằng máy thổi sạch bóng, từ sát cửa ra vào đến sân xe chạy. Lần nọ, nhà chúng tôi bị bể ống nước, ngập lụt ngoài phòng khách lên tận mắt cá, anh là vị cứu tinh đã khóa nước trước khi chồng tôi kịp về nhà. Bao lần chúng tôi quên đóng cửa “garage” qua đêm, anh luôn nhắn tin cho tôi “Cửa garage nhà chị còn mở đó nhe.” Tôi cảm thấy rất hổ thẹn vì chưa mời anh được một bữa ăn Việt Nam! Tệ thật! Tôi có mua biếu anh hộp bánh vào dịp Noel mấy năm nhưng nhìn lại thấy không đủ so với những gì anh đã làm cho gia đình tôi! Nhưng tôi vĩnh viễn không còn dịp nữa rồi!
Hàng năm, cứ qua giữa tháng Năm là nước Mỹ lại bắt đầu rộn ràng hơn cho ngày lễ hội Memorial Day sắp tới! Các “florist centers” lo chuẩn bị thêm nhiều hoa để cung cấp cho người tiêu thụ, những gian hàng đồ lưu niệm bày biện lắm thứ hơn để bán. Walmart, Krogers tấp nập khách hàng vì có đông người đi chợ cho các tiệc tùng ăn uống chiều hôm đó. Như chúng ta biết, ngày lễ này được long trọng tổ chức vào mỗi thứ Hai cuối cùng của tháng Năm nhằm vinh danh những người lính đã xả thân hy sinh trong quân đội Hoa Kỳ. Ngược dòng lịch sử và theo các sử gia thì cuộc nội chiến Mỹ được xem là có nhiều người chết nhất nên những nghĩa trang thành hình từ đấy. Vào mấy năm cuối của thập niên 1860 thì ở nhiều quận, hạt, tỉnh, thành, thiên hạ bắt đầu tới sửa sang, dọn dẹp vệ sinh cho những ngôi mộ của người thân mình, mang theo bông hoa trang hoàng cho các ngôi mộ đó; những chiến binh đã nằm xuống!
Là con trai trưởng trong một gia đình có chín anh em, tôi sống với Mẹ trong hầu hết bảy mươi bốn năm đời mình. Chỉ có hai lần tôi phải xa Mẹ lâu nhất, mỗi lần tám năm, đều liên quan đến nước Mỹ và Mẹ. Lần thứ nhất từ năm 1991 khi Mẹ đi tỵ nạn Hoa Kỳ theo diện H.O. Tôi kẹt lại quê nhà cho đến cuối năm 1998 mới đi đoàn tụ gia đình theo diện ODP. Đi hay ở, một quyêt định không phải dể dàng với tôi lúc bấy giờ. Những năm chín mươi sau những tháng năm sống vất vả, cay đắng và tủi nhục để kiếm sống và tồn tại, đứa con một sĩ quan tù cải tạo, nhờ thời kỳ mở cửa, các công ty nước ngoài lần lượt vào Việt Nam, tôi được làm việc cho văn phòng đại diện công ty Hoa Kỳ AMP tại Việt Nam. Mức lương 700 USD của một giám đốc kỹ thuật hồi đó là một con số rất lớn nếu so với đồng lương 50 USD của một kỹ sư mới ra trường.
Cũng như bao đứa con trai khác, hồi bé tôi mơ ước được đi máy bay. Vì lớn lên ở Việt Nam sau 1975, mơ ước đó xem ra khó thành hiện thực. Thế rồi khi tôi 18 tuổi, giấc mơ ấy đã đến khi tôi leo lên chiếc máy bay TU134 của Liên xô tại phi trường Tân Sơn Nhất để đi định cư ở Mỹ theo diện bảo lãnh, như đã kể trong bài viết dự thi Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của tôi vào năm 2002. Ở Mỹ trên 30 năm, tôi đi máy bay tương đối cũng khá nhiều và cũng có nhiều kinh nghiệm lý thú để hôm nay kể cho quý vị thưởng thức.
Nhạc sĩ Cung Tiến